Lá thư chưa kịp gửi
Lá thư chưa kịp gửi
Năm ấy, chiến tranh lan dần đến vùng biên viễn. Mường Típ vẫn bình yên như một bức tranh với những mái nhà sàn nép dưới chân núi, nhưng người dân đều hiểu rằng sự bình yên ấy được đánh đổi bằng những đêm trắng của người lính nơi biên cương.
Ở bản Huồi Pốc có cô gái người Khơ Mú tên là Lò Thị May. May nổi tiếng khéo dệt vải và có giọng hát trong như tiếng suối đầu nguồn. Mỗi phiên chợ, tiếng hát của cô khiến cả bản dừng chân lắng nghe.
Người yêu của May là Trần Văn Lâm, một chiến sĩ trẻ tăng cường lên vùng biên. Hai người quen nhau trong một buổi giúp dân gặt lúa sau cơn bão lớn. Tình yêu của họ giản dị như nắm xôi nếp thơm, như bếp lửa hồng mỗi chiều đông.
Ngày Lâm nhận lệnh lên chốt xa, May lặng lẽ đưa cho anh một chiếc túi thổ cẩm do chính tay mình dệt.
"Bao giờ hòa bình... anh nhớ mang về cho em."
Lâm cười.
"Anh sẽ mang về cả mùa xuân."
Những ngày sau đó, mỗi tuần Lâm đều viết một lá thư.
Anh kể về những đêm tuần tra trong màn sương dày, về những con dốc dựng đứng, về tiếng vượn hú giữa rừng già và cả những cây hoa ban đang bắt đầu trổ nụ.
May cũng viết thư đáp lại.
Cô kể mùa ngô năm nay được mùa, kể mẹ đã nuôi thêm đôi lợn, kể lũ trẻ trong bản mong các anh bộ đội về để nghe kể chuyện.
Thế nhưng...
Một trận đánh bất ngờ xảy ra.
Con đường đưa thư bị chia cắt.
Những lá thư của Lâm không bao giờ đến được tay May.
Lá thư cuối cùng chỉ vỏn vẹn vài dòng:
"May à! Nếu một ngày anh không trở về, em đừng buồn. Hãy thay anh chăm sóc mẹ, chăm sóc bản làng và hãy sống thật hạnh phúc. Anh tin mùa xuân sẽ đến, dù anh có còn nhìn thấy hay không..."
Lá thư ấy được gấp cẩn thận trong túi áo.
Mãi nhiều tháng sau, khi đơn vị trở về, người đồng đội mới mang chiếc túi thổ cẩm và lá thư trao lại cho May.
Cô không khóc.
Chỉ ôm chiếc túi vào lòng thật chặt.
Đêm hôm ấy, May ngồi bên bếp lửa đến sáng.
Ánh lửa hắt lên khuôn mặt đã đẫm nước mắt từ lúc nào.
Nhiều năm sau hòa bình lập lại, May không rời Mường Típ.
Cô trở thành cô giáo đầu tiên của bản.
Ngày ngày, cô dạy lũ trẻ biết đọc, biết viết, kể cho các em nghe về những người đã ngã xuống để đổi lấy những buổi sáng yên bình hôm nay.
Chiếc túi thổ cẩm và lá thư cũ vẫn được cô cất trong chiếc hòm gỗ nhỏ.
Thỉnh thoảng, cô lại mở ra.
Không phải để khóc.
Mà để nhắc mình rằng có những lời hứa tuy không thể thực hiện, nhưng sẽ sống mãi trong ký ức của một vùng đất.
Mỗi mùa hoa ban nở trắng núi rừng Mường Típ, người dân vẫn bảo nhau:
"Có lẽ mùa xuân năm ấy, Lâm đã trở về..."
Không phải bằng bước chân người lính.
Mà bằng màu trắng tinh khôi của hoa ban trên khắp sườn núi.



