LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Chiến tranh không chỉ có tiếng súng và những trận đánh ác liệt, mà còn có những câu chuyện lặng lẽ về tình đồng đội. "Lá thư chưa kịp gửi" là ký ức của một cựu chiến binh về người đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường cùng một bức thư còn dang dở gửi về cho mẹ. Câu chuyện là lời nhắc nhở về sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh để đổi lấy hòa bình hôm nay.
"Tôi nhập ngũ đầu năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi.
Trong đơn vị có một người bạn rất thân tên là Nguyễn Văn Bình. Bình quê ở Nghệ An, nhỏ tuổi hơn tôi một tuổi, tính hiền lành, ít nói nhưng lúc nào cũng lạc quan.
Mỗi tối sau giờ hành quân, Bình thường lấy trong ba lô ra một cuốn sổ nhỏ để viết thư cho mẹ.
Có hôm tôi hỏi:
'Ngày nào cũng viết, sao không gửi luôn?'
Bình cười:
'Đường xa quá, khi nào có đơn vị chuyển thư thì gửi một lần. Mẹ đọc sẽ vui hơn.'
Trong những lá thư ấy, Bình không bao giờ kể về bom đạn hay những gian khổ nơi chiến trường.
Cậu ấy chỉ viết:
'Mẹ đừng lo cho con. Con vẫn khỏe. Khi đất nước thống nhất, con sẽ về phụ mẹ cày ruộng.'
Những lời giản dị ấy khiến ai đọc cũng thấy ấm lòng.
Một buổi sáng tháng 7 năm 1972, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ giữ một cao điểm ở Quảng Trị.
Trận đánh diễn ra rất ác liệt.
Bom đạn dội xuống liên tục.
Khói bụi mịt mù.
Khi trận chiến kết thúc, tôi đi tìm đồng đội thì thấy Bình nằm bất động bên chiến hào.
Trong túi áo ngực của cậu vẫn còn một phong thư chưa kịp gửi.
Tôi run run mở ra.
Ở cuối lá thư, Bình viết:
'...Mẹ ơi, nếu con về muộn thì mẹ cũng đừng buồn. Chỉ cần đất nước mình được hòa bình là con mãn nguyện...'
Tôi không cầm được nước mắt.
Sau ngày đất nước thống nhất, tôi mang lá thư ấy về tận quê Bình.
Mẹ của Bình lúc ấy đã già lắm.
Bà nâng niu lá thư như báu vật.
Đọc đến những dòng cuối cùng, bà lặng người đi rồi ôm lá thư vào ngực.
Bà nói với tôi:
'Mẹ mất một người con, nhưng đất nước có hàng triệu người con được sống trong hòa bình. Mẹ tự hào về nó.'
Đã hơn năm mươi năm trôi qua.
Lá thư ấy giờ đã ngả màu thời gian.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy, tôi lại nhớ đến Bình và hàng vạn đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Các anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhiều người chưa kịp lập gia đình.
Nhiều người chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị của mình.
Chính sự hy sinh ấy đã làm nên nền hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay.
Là những người còn sống, chúng tôi luôn nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với những đồng đội đã ngã xuống."


