Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lá thư chưa kịp gửi

Nghệ An18/07/2026Hoàng Thị Phượng PBT Đoàn xã (Xã Đông Thành)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

“Lá thư chưa kịp gửi”

Tác giả: Hoàng Thị Phượng – PBT Đoàn xã Đông Thành

THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Phan Quang Vinh - sinh năm 1930

Đơn vị: Đại đoàn 304

Chức vụ trong khi tham gia chiến đấu : Chiến sĩ bộ binh

Tham gia chiến đấu: bảo vệ tuyến vận chuyển lương thực, đạn dược, đào công sự, tải thương và trực tiếp tham gia các trận đánh tiêu diệt cứ điểm của quân Pháp

Hiện nay: Thương binh

“Lá thư chưa kịp gửi”

Năm 1950, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện lên đường nhập ngũ vào Đại đoàn 304, thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Trong đơn vị, tôi là chiến sĩ bộ binh. Nhiệm vụ của tôi là cùng đồng đội hành quân chiến đấu, bảo vệ tuyến vận chuyển lương thực, đạn dược, đào công sự, tải thương và trực tiếp tham gia các trận đánh tiêu diệt cứ điểm của quân Pháp.

Những năm tháng ấy vô cùng gian khổ. Ban ngày chúng tôi ẩn mình trong rừng để tránh máy bay trinh sát, ban đêm lại hành quân hàng chục cây số. Có hôm chỉ ăn một nắm cơm với ít muối vừng, nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng, bởi phía trước là Tổ quốc đang chờ ngày độc lập.

Kỷ niệm tôi nhớ nhất không phải là lúc bị thương, mà là một lá thư chưa bao giờ đến được tay mẹ.

Đầu năm 1954, trước khi bước vào Chiến dịch Điện Biên Phủ, đơn vị tôi dừng chân bên một cánh rừng để củng cố lực lượng. Đêm ấy, tranh thủ ánh đèn dầu leo lét, tôi viết thư về quê.

Tôi kể với mẹ rằng mình vẫn khỏe, đồng đội thương yêu nhau như anh em ruột. Tôi còn hẹn mẹ: "Khi nào thắng giặc, con sẽ về sửa lại mái nhà và cùng mẹ cấy lúa trên cánh đồng quê."

Viết xong, tôi gấp lá thư cẩn thận, dự định sáng hôm sau sẽ gửi theo đơn vị hậu cần.

Nhưng sáng hôm sau, chúng tôi nhận lệnh hành quân gấp.

Lá thư ấy tôi cất trong túi áo ngực.

Ít ngày sau, đơn vị bước vào một trận đánh ác liệt. Tiếng pháo nổ dồn dập làm rung chuyển cả núi rừng. Tôi cùng đồng đội bám chiến hào, vừa chiến đấu vừa tiếp đạn cho mũi tiến công.

Trong lúc đưa một đồng chí bị thương về phía sau, một mảnh đạn pháo găm mạnh vào vai trái của tôi. Cú nổ hất tôi ngã xuống đất. Cơn đau khiến mắt tôi tối sầm, nhưng điều đầu tiên tôi làm là đưa tay sờ lên túi áo.

Lá thư vẫn còn nguyên.

Tôi mỉm cười rồi ngất đi.

Khi tỉnh lại, tôi đã ở bệnh viện dã chiến. Vai trái bị thương nặng, cánh tay không còn cử động linh hoạt như trước. Tôi được công nhận là thương binh chống Pháp.

Một buổi chiều, người y tá mang chiếc áo đầy vết máu trả lại cho tôi. Trong túi áo vẫn còn lá thư ấy. Dù giấy đã nhàu và loang lổ vì máu, từng dòng chữ gửi mẹ vẫn còn đọc được.

Tôi lặng người rất lâu rồi cẩn thận gấp lại. Sau này, khi hòa bình lập lại và trở về quê hương, việc đầu tiên tôi làm là trao tận tay mẹ lá thư năm ấy.

Mẹ không trách vì sao tôi gửi muộn. Mẹ chỉ ôm tôi thật chặt, vừa khóc vừa nói:

"Con trở về là lá thư quý nhất của mẹ rồi."

Đến bây giờ, hơn bảy mươi năm đã trôi qua, lá thư ấy vẫn được tôi giữ trong một chiếc hộp gỗ cũ. Mỗi lần mở ra, tôi không chỉ nhớ đến mẹ mà còn nhớ những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Họ cũng từng có những lá thư dang dở, những lời hẹn chưa kịp thực hiện với gia đình.

Nhiều bạn trẻ hỏi tôi rằng chiến tranh đã dạy tôi điều gì.

Tôi luôn trả lời: chiến tranh khiến con người hiểu giá trị của hòa bình và tình thân. Một lá thư bình dị, một bữa cơm sum họp hay một cái ôm của mẹ – những điều tưởng như rất đỗi bình thường – lại là điều người lính năm xưa luôn khao khát.

Hôm nay, mỗi lần nhìn thấy những cánh đồng quê xanh tốt, những đứa trẻ tung tăng đến trường trong tiếng cười, tôi càng thấm thía rằng sự bình yên ấy đã được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người.

Là một người thương binh chống Pháp, không bao giờ xem mình là người hùng. Tôi chỉ là một người lính đã may mắn được trở về. Điều tôi mong nhất là thế hệ hôm nay sẽ biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với quê hương và không bao giờ quên những người đã hy sinh để đất nước có được cuộc sống yên bình như hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn