Bài viết

Lá Thư Chưa Kịp Gửi

Một lá thư chưa kịp gửi đến gia đình đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhớ về tình đồng đội và những hy sinh thầm lặng trong thời hoa lửa.

Cao Bằng06/08/2026Xã Hữu Khuông (Đoàn xã Hữu Khuông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn năm mươi năm đã trôi qua, nhưng mỗi lần cầm trên tay lá thư cũ đã úa vàng, tôi lại nhớ như in những ngày tháng chiến tranh đầy gian khó.

Năm ấy, tôi được giao nhiệm vụ chuyển thư từ và nhu yếu phẩm giữa các đơn vị. Trong một lần dừng chân tại một ngôi làng nhỏ, tôi gặp cô giáo Hoàng Thị Mai. Dù trường học chỉ còn là những bức tường đổ nát, cô vẫn kiên trì dạy các em nhỏ học chữ trong căn hầm tránh bom.

Trước lúc chúng tôi tiếp tục hành quân, người bạn thân của tôi là Bùi Văn Nam nhờ tôi giữ giúp một lá thư. Anh cười và nói: "Nếu tớ về trước thì cậu trả lại. Còn nếu không về... hãy gửi nó cho mẹ."

Vài ngày sau, đơn vị nhận nhiệm vụ bảo vệ một tuyến đường huyết mạch. Tiếng bom và pháo vang lên suốt nhiều giờ. Khi trận chiến kết thúc, Nam đã hy sinh trong lúc bảo vệ đồng đội. Cả đơn vị lặng người, còn tôi chỉ biết ôm chặt chiếc ba lô vẫn còn lá thư của anh bên trong.

Sau chiến dịch, chỉ huy Trần Quốc Hưng cùng tôi tìm về quê của Nam. Chúng tôi trao tận tay lá thư cho mẹ anh. Bà run run mở thư, đọc từng dòng chữ rồi lặng lẽ ôm nó vào lòng. Không ai nói với nhau lời nào, nhưng tất cả đều hiểu rằng đó là món quà cuối cùng Nam để lại.

Chiến tranh qua đi, tôi nhiều lần trở lại ngôi làng năm xưa. Trường học đã được xây mới, trẻ em ríu rít đến lớp, còn cô giáo Mai vẫn miệt mài đứng trên bục giảng. Mỗi khi nhìn thấy nụ cười của lũ trẻ, tôi lại nhớ đến những người đã hy sinh để mang lại cuộc sống yên bình hôm nay.

Lá thư của Bùi Văn Nam không chỉ là lời nhắn gửi dành cho mẹ anh, mà còn là lời nhắc nhở đối với tôi rằng hòa bình luôn được đánh đổi bằng lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu quê hương của biết bao con người bình dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn