Lá thư chưa kịp gửi
Có một người lính trong đơn vị tôi thường viết thư về nhà.
Anh viết rất ngắn:
“Mẹ cứ yên tâm. Con vẫn khỏe. Khi nào hết chiến tranh con sẽ về.”
Nhưng bức thư cuối cùng anh viết không bao giờ gửi được.
Anh hy sinh trong một trận đánh.
Nhiều năm sau, đồng đội tìm thấy trong ba lô anh vẫn còn những dòng chữ viết dở.
Chúng tôi giữ lại.
Không phải vì đó là một bức thư đặc biệt.
Mà bởi nó là tiếng lòng của một người con với mẹ trước khi đi vào trận chiến cuối cùng.
Sau chiến tranh, tôi từng gặp mẹ anh.
Bà không hỏi con mình đã chiến đấu thế nào.
Bà chỉ hỏi:
“Lúc nó mất, nó có đau không chú?”
Tôi không biết trả lời thế nào.
Đó là câu hỏi mà đến tận bây giờ tôi vẫn không quên.


