LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI - CÂU CHUYỆN HOA THỜI LỬA (1)
LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Đêm Trường Sơn mưa rất lớn. Trong căn hầm nhỏ dựng bằng tre và lá rừng, anh Tâm ngồi nép bên ngọn đèn dầu leo lét. Ngoài kia, tiếng bom nổ vẫn rung chuyển cả cánh rừng. Anh mở chiếc túi vải bạc màu, lấy ra tờ giấy đã nhàu rồi cẩn thận viết thư cho mẹ.
“Má à, ở đây con vẫn khỏe. Má đừng lo cho con nhiều quá…”
Viết đến đó, anh dừng lại. Anh nhớ căn nhà nhỏ bên bờ sông, nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng và nhớ dáng mẹ lom khom ngoài ruộng. Đã ba năm anh chưa về quê. Đồng đội bảo anh viết thư hay nhất đơn vị vì lúc nào đọc thư của anh cũng thấy quê hương gần ngay trước mắt.
Một chiến sĩ chạy vào báo:
— Tâm ơi, chuẩn bị chuyển trận địa!
Anh gấp lá thư lại bỏ vào túi áo:
— Đợi tao viết xong dòng cuối đã.
Nhưng chưa kịp viết tiếp thì còi báo động vang lên. Tất cả lập tức lao ra ngoài. Bom địch trút xuống sáng rực cả khu rừng. Anh Tâm cùng đồng đội giữ vững trận địa suốt đêm.
Đến gần sáng, trận bom mới dứt. Đồng đội đi tìm anh thì thấy anh nằm bên khẩu súng còn nóng đỏ. Trong túi áo anh vẫn là lá thư còn dang dở.
Ngày sau, người chỉ huy đã thay anh gửi lá thư ấy về quê. Mẹ anh ôm lá thư vào lòng, khóc suốt một đêm dài. Từ đó, lá thư chưa kịp gửi trở thành kỷ vật thiêng liêng của gia đình anh.



