Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, một lá thư viết vội của người đồng đội đã trở thành kỷ vật thiêng liêng. Câu chuyện ca ngợi tình đồng chí, sự hy sinh và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Quảng Trị30/07/2026Đoàn xã Trà Tân (Trà Tân)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, tôi là một nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc vô cùng gian khổ. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm chúng tôi tranh thủ san lấp hố bom, dẫn xe qua những đoạn đường nguy hiểm.

Trong đội có anh Trần Minh, hơn tôi vài tuổi. Anh luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ để ghi chép và viết thư về cho gia đình. Mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ, anh lại lấy cuốn sổ ra, cẩn thận viết từng dòng dưới ánh đèn dầu leo lét.

Một buổi chiều, sau khi vừa thông tuyến đường bị bom đánh sập, máy bay địch bất ngờ quay lại. Cả đội nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Sau trận bom, chúng tôi chạy đi tìm đồng đội thì phát hiện anh Minh đã hy sinh khi cố gắng đưa một người bị thương vào nơi an toàn.

Trong túi áo của anh vẫn còn một lá thư chưa kịp gửi. Bức thư chỉ có vài dòng ngắn:

"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Con và đồng đội quyết tâm giữ cho tuyến đường luôn thông suốt. Ngày đất nước hòa bình, con sẽ về phụ mẹ chăm vườn và sửa lại căn nhà cũ..."

Đọc đến đó, ai cũng lặng người. Chúng tôi gấp lá thư lại thật cẩn thận và sau này tìm cách gửi về cho gia đình anh.

Chiến tranh kết thúc, tôi nhiều lần trở lại Trường Sơn. Những con đường đất đỏ ngày nào đã được thay bằng những tuyến đường rộng mở. Mỗi lần nhớ đến anh Minh và lá thư chưa kịp gửi, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao tuổi trẻ, mồ hôi và cả những cuộc đời đã mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn