LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI CỦA NGƯỜI THƯƠNG BINH
Ký ức về một bức thư dang dở của người thương binh, viết trong thời khắc chiến tranh, chưa kịp gửi đi thì đã phải nhập viện cấp cứu.
Người thương binh ấy được đưa đến trạm phẫu vào một buổi chiều muộn.
Trời Trường Sơn hôm đó âm u, nặng nề như báo trước điều gì.
Anh còn rất trẻ.
Khuôn mặt lấm bùn đất và vết thương chưa kịp xử lý.
Nhưng điều khiến bác Lê Thị Mai nhớ nhất không phải là vết thương.
Mà là một chiếc túi vải nhỏ anh ôm chặt trong người.
Khi tháo ra để phục vụ cấp cứu, bác Mai thấy bên trong là một phong thư đã cũ.
Phong thư chưa dán kín.
Và trên mặt giấy còn dang dở vài dòng chữ.
Anh lính thều thào:
“Thư… chưa gửi được… nhờ chị giữ giúp…”
Sau đó anh được đưa vào xử lý cấp cứu khẩn cấp.
Không ai có thời gian nghĩ nhiều về bức thư lúc đó.
Chỉ biết phải giữ lấy sự sống cho người chiến sĩ.
Ca cấp cứu kéo dài trong im lặng căng thẳng.
Đến khi tạm ổn định, anh đã mệt lả.
Nhưng vẫn cố quay sang hỏi rất khẽ:
“Chị… giữ giúp em lá thư nhé…”
Bác Mai gật đầu.
Không nói gì thêm.
Chỉ cẩn thận cất bức thư vào túi áo blouse của mình.
Đêm hôm đó, trạm phẫu yên tĩnh hơn mọi ngày.
Bác Mai ngồi một mình dưới ánh đèn dầu.
Nhìn phong thư đặt trên bàn.
Không mở ra ngay.
Vì đó không phải công việc của bác.
Mà là ký ức của một con người khác.
Đến khi có thời gian, bác mới mở nhẹ phong thư ra.
Bên trong là những dòng chữ viết vội.
Anh kể về mẹ ở quê.
Về cánh đồng lúa.
Về lời hẹn ngày trở về.
Và những dòng cuối cùng vẫn còn dang dở.
Như thể anh chưa kịp viết xong cuộc đời mình.
Bác Mai đọc rất chậm.
Không phải để hiểu nội dung.
Mà để cảm nhận một điều rất sâu: phía sau mỗi người lính là cả một gia đình đang chờ đợi.
Nhưng lá thư ấy không bao giờ được gửi đi.
Người lính sau đó tiếp tục điều trị trong trạm.
Sức khỏe dần ổn định.
Nhưng rồi anh lại được chuyển đi theo nhiệm vụ mới.
Ngày rời trạm, anh chỉ kịp nói:
“Cảm ơn chị… giữ hộ em…”
Và đi rất nhanh theo đoàn cáng.
Từ đó, không ai biết thêm tin tức của anh.
Chỉ còn lại lá thư nằm yên trong cuốn sổ y tá của bác Mai.
Nhiều năm sau chiến tranh, bác vẫn giữ nó.
Không phải như một vật kỷ niệm.
Mà như một ký ức không trọn vẹn của một người lính trẻ.
Bác thường nói:
“Có những lá thư không cần gửi đi, vì nó đã thuộc về lịch sử rồi.”



