Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lá thư chưa kịp gửi

Đêm ấy, sau niềm vui chiến thắng, doanh trại đã trở lại yên tĩnh. Những người lính lần lượt nghỉ ngơi sau một ngày dài. Cu Nâu vẫn chưa ngủ. Anh ngồi bên ngọn đèn nhỏ, lấy từ trong ba lô ra một tờ giấy đã được gấp cẩn thận.

Nghệ An22/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lá thư chưa kịp gửi

Đêm ấy, sau niềm vui chiến thắng, doanh trại đã trở lại yên tĩnh.

Những người lính lần lượt nghỉ ngơi sau một ngày dài. Cu Nâu vẫn chưa ngủ. Anh ngồi bên ngọn đèn nhỏ, lấy từ trong ba lô ra một tờ giấy đã được gấp cẩn thận.

Đã lâu rồi anh chưa viết thư về nhà.

Anh đặt bút xuống.

Dòng đầu tiên hiện ra:

“Cha kính thương!”

Cu Nâu dừng lại rất lâu.

Anh không biết nên bắt đầu từ đâu.

Chuyện trong đơn vị thì nhiều, nhưng anh không muốn cha lo. Những gian khổ đã trải qua, anh chỉ viết bằng vài câu nhẹ nhàng.

“Con vẫn khỏe. Đơn vị vẫn tốt. Cha ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Con nhớ mái nhà của mình và nhớ những ngày ở quê...”

Viết đến đó, Cu Nâu chợt nhớ những bữa cơm nghèo bên cha.

Nhớ buổi sáng rời Quỳnh Đôi.

Nhớ bàn tay cha đặt lên vai mình và lời dặn:

“Sau này trở về, con hãy trở về với một người trưởng thành hơn.”

Anh viết tiếp:

“Cha đừng lo cho con. Con đã quen với cuộc sống trong đơn vị. Con có đồng đội, có các anh chỉ bảo. Khi công việc ổn định, con sẽ tìm cách gửi thư về.”

Cu Nâu nhìn tờ giấy.

Anh muốn viết thật nhiều.

Muốn kể về những ngày hành quân.

Muốn kể về những bữa cơm chiến sĩ.

Muốn kể về những lần nhớ quê đến nao lòng.

Nhưng rồi anh nghĩ, nếu viết quá nhiều, cha sẽ càng lo.

Thế là anh gấp lá thư lại.

Ngày hôm sau, Cu Nâu định nhờ người chuyển thư theo đường liên lạc của đơn vị.

Nhưng công việc đột xuất khiến mọi người phải chuẩn bị di chuyển.

Chiếc thư được đặt lại trong túi.

Cu Nâu tự nhủ:

“Đến nơi mới mình sẽ gửi.”

Rồi những ngày sau đó nối tiếp nhau.

Công việc bận rộn.

Chặng đường dài.

Lá thư vẫn nằm trong ba lô.

Nhiều lần Cu Nâu lấy ra đọc lại. Có chỗ mực đã nhòe vì hơi ẩm. Một góc giấy bị gấp nhiều lần thành nếp.

Anh vẫn chưa gửi được.

Có người đồng đội hỏi:

— Thư nhà à?

Cu Nâu cười:

— Thư tôi viết cho cha. Chưa gửi được.

Người bạn nói:

— Rồi sẽ có lúc gửi thôi.

Cu Nâu gật đầu.

Nhưng anh cẩn thận cất lá thư vào trong cuốn sổ nhỏ.

Từ đó, lá thư trở thành một thứ rất riêng.

Mỗi khi nhớ quê, Cu Nâu lại lấy ra đọc.

Không phải vì trong thư có điều gì lớn lao.

Chỉ vài dòng kể rằng anh vẫn khỏe, vẫn nhớ cha và vẫn mong ngày trở về.

Nhưng đôi khi, chính những điều giản dị nhất lại là thứ con người muốn giữ nhất trong những năm tháng xa nhà.

Nhiều tháng sau, khi có điều kiện gửi thư về quê, Cu Nâu đã viết một lá thư mới.

Còn lá thư cũ, lá thư chưa kịp gửi, anh vẫn giữ lại.

Nó đã trở thành kỷ vật của một thời tuổi trẻ.

Một tờ giấy mỏng.

Một vài dòng chữ.

Một lời nhớ quê chưa kịp đến tay người cha.

Nhưng với Cu Nâu, lá thư ấy nhắc anh rằng dù đi xa đến đâu, trong lòng người lính vẫn luôn có một nơi để hướng về.

Quê nhà.

Và có những bức thư dù không bao giờ đến được nơi người nhận, vẫn hoàn thành sứ mệnh của mình — bởi nó đã giữ lại những tình cảm chân thành nhất của một người con dành cho gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn