Bài viết

“Lá Thư Chưa Kịp Gửi” - Hòa Hợp

Hà Tĩnh14/04/2026Từ Dương Tuấn Công4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy tôi 20 tuổi. Trước ngày vào trận, tôi tranh thủ viết một lá thư gửi về cho mẹ. Thư viết vội, chỉ kịp nói vài câu: “Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo… khi nào xong nhiệm vụ con sẽ về.”

Nhưng lá thư ấy, tôi chưa kịp gửi.

Đêm đó, đơn vị hành quân gấp. Trận đánh diễn ra nhanh và ác liệt. Tiếng súng, tiếng bước chân dồn dập trong bóng tối.

Tôi nhét lá thư vào túi áo, tự nhủ: “Xong trận này sẽ gửi.”

Một đồng đội đi cạnh tôi khẽ nói:

  • “Ráng lên, sắp đến ngày hòa bình rồi…”

Chúng tôi siết chặt tay súng, lao lên phía trước.

Sau trận đánh, tôi vẫn còn sống. Nhưng nhiều người đã không trở về.

Khi mọi thứ lắng xuống, tôi lôi lá thư ra. Giấy đã nhàu, chữ đã nhòe vì mồ hôi.

Tôi không gửi nó nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn