LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI-NDC (1)
“Tôi tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn 18 tuổi. Công việc chính của chúng tôi là san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến.
Có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên. Hôm đó, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ sửa lại một đoạn đường vừa bị đánh phá. Trời tối, mưa lất phất, nhưng chúng tôi vẫn làm việc không ngừng nghỉ.
Trong lúc nghỉ tay, tôi thấy Lan – cô bạn thân của mình – đang ngồi viết thư. Lan nói đó là thư gửi về cho mẹ, vì đã lâu rồi chưa có tin tức. Cô ấy cười và bảo: ‘Hòa bình rồi, mình sẽ về quê trồng lúa, sống bình yên.’
Nhưng sáng hôm sau, khi chưa kịp gửi lá thư ấy, một trận bom bất ngờ ập đến. Khi khói bụi tan đi, Lan đã không còn nữa…
Chúng tôi tìm thấy lá thư còn dang dở, giấy đã nhòe vì mưa và đất. Tôi đã giữ lá thư ấy suốt nhiều năm, như một kỷ vật.
Sau chiến tranh, tôi tìm về quê Lan và trao lại lá thư cho mẹ cô ấy. Bà đã ôm tôi mà khóc. Lúc đó, tôi mới hiểu hết giá trị của những điều tưởng chừng giản dị như một bức thư, một lời hứa.
‘Thời hoa lửa’ với tôi là những giấc mơ còn dang dở, nhưng cũng là nơi tình đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.”



