Lá Thư Chưa Kịp Gửi-NDC
“Tôi từng viết rất nhiều thư, nhưng không phải lá nào cũng đến được nơi cần đến.
Ngày đó, mỗi lần hành quân qua một vùng tạm yên, tôi lại tranh thủ viết vài dòng gửi về cho gia đình. Có lần, tôi viết một lá thư dài nhất, kể về ước mơ sau chiến tranh: sẽ về quê, dựng một căn nhà nhỏ, trồng cây và sống yên bình.
Nhưng lá thư đó tôi chưa kịp gửi.
Ngay đêm hôm ấy, đơn vị tôi bị tập kích. Nhiều người đã không còn nữa. Tôi giữ lá thư ấy suốt nhiều năm, đến khi hòa bình lập lại mới mang về. Tờ giấy đã ố vàng, chữ nhòe đi vì mưa rừng, nhưng tôi không nỡ bỏ.
Đó là lời nhắc rằng: chúng tôi đã sống và mơ ước giữa chiến tranh như thế nào


