LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI: NHỮNG DÒNG CHỮ DỞ DANG GIỮA CHIẾN TRƯỜNG ĐẦY KHÓI LỬA.
Chiều xuống, chiến trường tạm lặng tiếng súng. Trong một góc hầm nhỏ, dưới ánh đèn dầu leo lét, Hùng lấy từ ba lô ra một tờ giấy đã nhàu và cây bút chì ngắn ngủn.
Anh bắt đầu viết.
“Em à, hôm nay trời lại mưa. Ở đây, mưa hòa với đất, với khói súng, thành một thứ mùi rất khó tả… Nhưng anh vẫn ổn. Em đừng lo…”
Những dòng chữ nguệch ngoạc, lúc đậm lúc nhạt, như chính nhịp thở gấp gáp của anh. Hùng dừng lại một chút, mỉm cười khi nghĩ đến mái nhà nhỏ nơi quê xa, nơi có người con gái vẫn chờ anh từng ngày.
Anh viết tiếp:
“Anh nhớ em nhiều lắm. Hết chiến tranh, anh sẽ về… mình sẽ…”
Bàn tay anh khựng lại.
Một tiếng nổ vang lên.
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Đất đá đổ ập xuống miệng hầm. Ánh đèn vụt tắt. Hùng ôm chặt tờ giấy vào ngực, như giữ lấy điều gì đó rất mong manh giữa cơn hỗn loạn.
Tiếng bom dồn dập, rồi tất cả chìm vào im lặng.
…
Sáng hôm sau, đồng đội tìm thấy anh.
Hùng nằm đó, yên lặng. Bên cạnh anh là tờ giấy còn dang dở, những dòng chữ bị đất cát phủ kín một phần. Dòng cuối cùng vẫn chưa kịp viết trọn:
“...mình sẽ…”
Không ai biết anh định viết gì tiếp theo.
Chỉ biết rằng, trong những dòng chữ chưa hoàn thành ấy, có cả một tương lai, một lời hẹn, một tình yêu chưa kịp trở về.
Người ta gấp lá thư lại, cẩn thận đặt vào túi áo anh.
Một lá thư không bao giờ được gửi đi.
Nhưng câu chuyện của nó thì còn mãi—
Giữa những ký ức không thể nào quên của một thời hoa lửa.



