LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI TỪ CHIẾN TRƯỜNG
Có những lá thư không bao giờ đến được tay người nhận. Nhưng nội dung của nó thì theo người lính suốt cả cuộc đời, trở thành phần ký ức day dứt nhất của chiến tranh.
Tôi viết lá thư đó vào một đêm mưa ở chiến hào Điện Biên. Mưa lạnh, đất nhão, đèn pin thì sắp hết pin. Tôi ngồi dựa lưng vào vách hào, lấy mảnh giấy nhỏ đã nhàu ra, viết từng chữ thật chậm.
Tôi viết cho mẹ.
Tôi không dám viết nhiều. Chỉ kể rằng tôi vẫn khỏe, vẫn ăn được, ngủ được. Tôi không dám nói đến bom đạn, đến những người vừa ngã xuống trong trận đánh ban chiều. Tôi sợ mẹ đọc thư mà lo.
Viết xong, tôi gấp lá thư lại, cẩn thận cho vào túi áo ngực. Tôi định sáng hôm sau sẽ nhờ giao liên gửi về hậu phương.
Nhưng sáng hôm sau, chúng tôi nhận lệnh tấn công.
Trận đánh diễn ra dữ dội. Bom nổ, đất đá vùi lấp chiến hào. Tôi bị thương, ngất đi. Khi tỉnh lại, tôi nằm trong trạm quân y dã chiến. Túi áo bị xé toạc. Lá thư không còn.
Sau chiến tranh, tôi sống sót. Trở về quê. Mẹ tôi vẫn chờ. Nhưng tôi không bao giờ tìm lại được lá thư đó.
Nhiều năm sau, tôi vẫn nhớ từng câu chữ mình đã viết. Tôi nhớ cảm giác khi đặt bút xuống giấy, lòng mình nhẹ đi một chút, như thể đã nói được điều gì đó rất quan trọng. Tôi tiếc vì mẹ không bao giờ đọc được lá thư ấy.
Nhưng rồi tôi hiểu: có lẽ không cần. Vì mẹ tôi, cũng như bao bà mẹ khác, đã hiểu tất cả ngay từ lúc tiễn con đi.
Bây giờ, mỗi lần nhìn những bức thư thời chiến được trưng bày trong bảo tàng, tôi lại nghĩ đến lá thư chưa kịp gửi của mình. Nó không còn trên giấy, nhưng nó đã trở thành một phần của đời tôi – một phần không bao giờ phai.


