Thân nhân liệt sĩ, người có công

Lá thư chưa kịp gửi về quê

Phạm Văn Tuấn — người lính trẻ với “lá thư chưa kịp gửi về quê” — đã trở thành biểu tượng của tình yêu gia đình, của nỗi nhớ quê hương và sự hy sinh thầm lặng. Lá thư ấy tuy chưa gửi đi trọn vẹn, nhưng lại chạm đến trái tim của bao thế hệ, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình hôm nay.

Hải Phòng28/03/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư chưa kịp gửi về quê

Phạm Văn Tuấn sinh năm 1948, lớn lên tại xã Kênh Giang, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng — nơi có dòng sông hiền hòa uốn mình qua những xóm nhỏ, nơi tuổi thơ anh gắn liền với những buổi chiều thả lưới cùng cha và tiếng gọi nhau í ới của lũ bạn ven sông.

Tuấn là người con trai hiền lành, ít nói nhưng giàu tình cảm. Mỗi khi chiều xuống, anh thường ngồi bên hiên nhà, nhìn xa xăm ra con đường làng, nơi mẹ vẫn ngày ngày gánh lúa về. Trong lòng anh luôn ấp ủ ước mơ giản dị: lớn lên, phụ giúp gia đình, dựng xây một mái ấm nhỏ nơi quê hương.

Nhưng chiến tranh đã không cho anh chọn cuộc sống bình yên ấy.

Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, Tuấn viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ tiễn anh ra đầu làng, đôi mắt đỏ hoe. Anh nắm chặt tay mẹ, khẽ nói:
“Con đi rồi sẽ về, mẹ đừng lo…”

Những ngày ở chiến trường, giữa bom đạn và gian khổ, Tuấn vẫn giữ thói quen viết thư về nhà. Mỗi lá thư là một mảnh ghép của nỗi nhớ: nhớ mái nhà nhỏ, nhớ dòng sông quê, nhớ bữa cơm giản dị có mẹ chờ.

Một đêm, trong ánh đèn dầu leo lét nơi lán nhỏ, Tuấn lại ngồi viết thư.

Mẹ ơi, ở đây con vẫn khỏe. Đơn vị con vừa hoàn thành nhiệm vụ. Đêm nay yên tĩnh hơn, con tranh thủ viết vài dòng gửi về cho mẹ… Con nhớ nhà lắm. Nhớ những bữa cơm mẹ nấu, nhớ tiếng gà gáy sáng, nhớ con đường làng mỗi mùa lúa chín…

Anh dừng bút, nhìn ra phía xa. Ngoài kia, rừng đêm tĩnh lặng đến lạ, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích. Tuấn gấp lá thư lại, cẩn thận cho vào túi áo — dự định sáng hôm sau sẽ gửi theo chuyến giao liên.

Nhưng sáng hôm sau đã không đến như anh nghĩ.

Một trận bom bất ngờ ập xuống. Đất trời rung chuyển. Trong lúc làm nhiệm vụ, Tuấn đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Đồng đội tìm thấy anh giữa khói bụi, trong túi áo vẫn còn lá thư chưa kịp gửi. Lá thư ấy sau này được trao lại cho gia đình. Những dòng chữ còn dang dở, nét mực chưa khô như vẫn mang theo hơi ấm của người con nơi chiến trường.

Người mẹ năm ấy đã ôm lá thư vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi. Bà không còn nhận được những lá thư tiếp theo, nhưng trong tim bà, đứa con trai năm nào vẫn mãi hiện diện — qua từng con chữ, từng ký ức chưa phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn