“Lá thư chưa kịp gửi về quê”
Tôi viết lá thư ấy trong một buổi chiều yên ắng hiếm hoi giữa chiến trường, khi tiếng súng tạm lắng và gió thổi qua triền đồi mang theo mùi đất ẩm quen thuộc. Trong thư, tôi kể với mẹ rằng con vẫn khỏe, vẫn vững vàng nơi tuyến lửa, rằng đồng đội của con ai cũng trẻ và đầy niềm tin vào ngày chiến thắng. Nhưng lá thư chưa kịp gửi thì đơn vị nhận lệnh hành quân gấp, tôi cẩn thận gấp lại, đặt vào túi áo ngực như một lời hẹn thầm lặng với quê nhà. Ra trận, tôi hiểu có thể mình sẽ không trở về, nhưng
Tôi viết lá thư ấy trong một buổi chiều yên ắng hiếm hoi giữa chiến trường, khi tiếng súng tạm lắng và gió thổi qua triền đồi mang theo mùi đất ẩm quen thuộc. Trong thư, tôi kể với mẹ rằng con vẫn khỏe, vẫn vững vàng nơi tuyến lửa, rằng đồng đội của con ai cũng trẻ và đầy niềm tin vào ngày chiến thắng. Nhưng lá thư chưa kịp gửi thì đơn vị nhận lệnh hành quân gấp, tôi cẩn thận gấp lại, đặt vào túi áo ngực như một lời hẹn thầm lặng với quê nhà. Ra trận, tôi hiểu có thể mình sẽ không trở về, nhưng tôi tin từng bước chân của người lính hôm nay chính là con đường dẫn đất nước đến hòa bình. Lá thư ấy có thể không bao giờ đến tay mẹ, nhưng tình yêu Tổ quốc thì đã được gửi trọn vẹn trong từng khoảnh khắc tôi sống và chiến đấu giữa thời hoa lửa.


