Bài viết

Lá thư chưa kịp trao tay

Tuyên Quang20/05/2026Hoàng Thị Hảo (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bạch Xa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, chiến trường Trường Sơn chìm trong mưa bom và khói lửa. Những đoàn quân vẫn nối nhau hành quân vào Nam giữa tiếng máy bay gầm rú ngày đêm. Trong một căn hầm nhỏ bên sườn núi, người lính trẻ tên Thành ngồi dựa lưng vào ba lô, dưới ánh đèn dầu leo lét viết thư về quê cho người yêu.

Ngoài trời mưa rừng xối xả. Đất đỏ nhão ra dưới những bước chân hành quân. Đồng đội của anh vừa tranh thủ chợp mắt sau nhiều ngày băng rừng vượt suối. Riêng Thành vẫn cặm cụi viết từng dòng chữ lên tờ giấy đã nhàu.

Anh viết cho Lan — cô gái anh yêu từ thuở còn học chung mái trường làng.

Ngày lên đường nhập ngũ, Lan đã chạy theo tiễn anh tận đầu đê. Cô gái nhỏ đứng giữa chiều gió thổi, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố cười:

“Anh đi rồi phải trở về nhé.”

Thành chỉ kịp nắm chặt tay người yêu rồi khoác ba lô bước đi cùng đoàn quân. Họ chưa kịp hứa hẹn nhiều, cũng chưa một lần tổ chức lễ cưới. Tình yêu thời chiến giản dị và mong manh như thế.

Trong lá thư gửi từ chiến trường, Thành kể rất nhiều chuyện. Anh kể về những cánh rừng Trường Sơn bạt ngàn, về những cơn sốt rét rừng làm người lính run lên giữa đêm lạnh, về những lần cả đơn vị phải nằm ép sát xuống đất khi máy bay địch quần thảo trên đầu.

Nhưng xen giữa gian khổ, anh vẫn viết bằng giọng đầy hy vọng:

“Ngày hòa bình, anh sẽ về cưới em. Mình sẽ dựng một ngôi nhà nhỏ cạnh bờ sông. Anh sẽ trồng thật nhiều hoa trước sân vì em thích hoa cúc vàng…”

Viết đến đó, Thành dừng lại thật lâu. Anh lấy trong túi áo ra bức ảnh nhỏ của Lan đã cũ mép vì mang theo nhiều tháng. Dưới ánh đèn dầu, nụ cười của cô gái quê hiền dịu khiến lòng anh ấm lại giữa chiến trường khốc liệt.

Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh lên đường gấp. Thành gấp lá thư lại cẩn thận rồi cho vào túi áo ngực, định bụng khi đến trạm giao liên sẽ gửi về quê.

Không may mắn, anh bị cơn sốt rét cướp đi mạng sống trong lần đóng quân trong rừng . Ở quê nhà, Lan vẫn chờ thư anh từng tháng. Cô gái trẻ ngày nào ngày ngày ra bến sông ngóng người đưa thư đạp xe qua làng. Nhưng rồi chiến tranh kéo dài, tin tức dần bặt vô âm tín.

Cho đến một ngày cuối năm, giấy báo tử được gửi về.

Lan lặng người khi nghe đọc tên anh. Cô ôm tờ giấy mỏng mà khóc suốt cả đêm. Từ hôm đó, cô không còn ra bến sông chờ thư nữa.

Chiến tranh kết thúc. Đất nước hòa bình. Bà Lan cũng bắt đầu cuộc sống mới. Người chồng hiện tại của bà cũng từng tham gia kháng chiến, càng trân trọng và yêu thương bà

Bức thư đó bà vẫn giữ. Tờ giấy đã úa vàng, nét mực nhòe đi vì mưa rừng năm ấy

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá thư chưa kịp trao tay | Câu chuyện thời hoa lửa