Bài viết

Lá thư còn ấm mùi khói bếp

Trong hộc tủ gỗ cũ đã sờn mép ở nhà văn hóa khu phố Đông Lễ, có một lá thư được giữ gìn suốt gần nửa thế kỷ. Đó là lá thư của liệt sĩ Nguyễn Văn Nhân – người con của vùng đất này – viết vội trước khi bước vào trận đánh cuối cùng ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Ngày Đoàn phường sưu tầm tư liệu cho hoạt động giáo dục truyền thống, chị Lan – cán bộ phụ trách – vô tình tìm thấy lá thư, giấy đã úa vàng, mùi khói bếp vẫn còn thoang thoảng như in dấu thời gian. Trong thư, anh Nhân gửi cho mẹ mình, k

Quảng Trị03/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hộc tủ gỗ cũ đã sờn mép ở nhà văn hóa khu phố Đông Lễ, có một lá thư được giữ gìn suốt gần nửa thế kỷ. Đó là lá thư của liệt sĩ Nguyễn Văn Nhân – người con của vùng đất này – viết vội trước khi bước vào trận đánh cuối cùng ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Ngày Đoàn phường sưu tầm tư liệu cho hoạt động giáo dục truyền thống, chị Lan – cán bộ phụ trách – vô tình tìm thấy lá thư, giấy đã úa vàng, mùi khói bếp vẫn còn thoang thoảng như in dấu thời gian. Trong thư, anh Nhân gửi cho mẹ mình, kể rằng đơn vị phải hành quân gấp, có thể ít lâu mới liên lạc lại, nhưng anh viết rằng “Mạ ơi, con nhớ khoai lang ở nhà, nhớ mùi khói bếp buổi chiều mạ nhóm, nhớ tiếng con nị kêu bên hàng rào. Ở chiến trường, tụi con cực lắm nhưng không ai than… tụi con chỉ mong đánh cho hết giặc để cả xóm mình yên bình trở lại. Mạ đừng lo, con khỏe lắm, ăn được, ngủ được. Con nhớ nhà nên thư ni còn ấm mùi khói bếp đó mạ”. Lá thư dừng lại ở đó, không có câu chào tạm biệt, vì có lẽ người viết phải đứng dậy ngay khi còi báo động vang lên. Anh Nhân không bao giờ trở về, nhưng lá thư được đồng đội nhặt lại trong ba lô và gửi về địa phương. Nhiều năm sau, khi các đoàn viên đọc lại, ai cũng lặng người. Bởi giữa bom đạn khốc liệt, điều anh Nhân nhớ không phải là chiến công, mà là khoảnh khắc bình dị nhất của quê nhà: bếp lửa chiều, củ khoai nóng, mùi khói quyện vào mái tóc mẹ. Một bạn trẻ đã rưng rưng nói: “Hóa ra hòa bình hôm nay được đổi bằng những điều bình thường mà các anh không bao giờ được sống lại”. Lá thư ấy bây giờ được đặt trong tủ kính, không phải để trưng bày chiến tích, mà để nhắc thế hệ trẻ rằng: có những người đã vĩnh viễn dừng lại ở tuổi đôi mươi để chúng ta được sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình. Mỗi lần nhóm bếp lửa bên những hoạt động tình nguyện, mỗi khi nghe tiếng loa phường chiều tối, các đoàn viên nơi đây lại nhớ đến mùi khói bếp năm xưa – mùi của yêu thương, của hy sinh, và của niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn