Lá thư còn dang dở trong túi áo
Câu chuyện kể về một lá thư chưa kịp viết xong của người lính trẻ gửi về cho gia đình trước khi hy sinh nơi chiến trường
Theo lời ông Đức, trong đơn vị của ông có một người đồng đội tên Hưng, quê ở Nam Định. Hưng còn rất trẻ, thường tranh thủ những lúc nghỉ ngơi để viết thư về cho mẹ và em gái ở quê nhà.
Ông nhớ nhất một buổi chiều sau trận đánh, đơn vị tạm dừng chân bên một khu rừng nhỏ. Hưng lấy giấy bút ra viết thư. Anh kể rằng mình nhớ mẹ, nhớ mái nhà tranh và cánh đồng làng mỗi khi chiều xuống. Hưng còn viết rằng sau ngày hòa bình, anh muốn trở về để phụ giúp mẹ và cho em gái được đi học đầy đủ.
Lá thư hôm ấy vẫn chưa được viết xong thì đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp. Hưng gấp tờ giấy lại rồi bỏ vào túi áo ngực với ý định sẽ viết tiếp khi có thời gian.
Nhưng ngay trong đêm hôm đó, đơn vị của ông bất ngờ chạm trán với địch. Trận chiến diễn ra ác liệt và Hưng đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sau trận đánh, khi thu dọn lại tư trang của anh, ông Đức nhìn thấy lá thư còn dang dở trong túi áo.
Những dòng chữ cuối cùng chỉ viết đến câu: “Mẹ ơi, con nhớ nhà nhiều lắm. Con chỉ mong…” rồi dừng lại. Không ai biết Hưng định viết tiếp điều gì, nhưng tất cả mọi người đều lặng đi khi đọc những dòng chữ ấy.
Sau này, ông Đức đã giữ lại lá thư và tìm cách gửi về cho gia đình Hưng. Với ông, đó không chỉ là kỷ vật của một người đồng đội đã ngã xuống mà còn là minh chứng cho những ước mơ giản dị, những tình cảm chân thành mà người lính luôn mang theo trong tim giữa chiến tranh.



