Lá thư còn thơm mùi khói
Lá thư còn thơm mùi khói
Tôi gặp anh Phú – lính thông tin – vào một buổi chiều mưa đầm đìa. Anh vừa từ chốt cao điểm trở về, áo bạc màu đất đỏ, tay ôm chặt mấy lá thư và một chiếc túi vải cháy sém.
“Bưu tín sống còn lắm,” anh nói, “mất đường dây, bộ đội còn sửa được. Mất thư nhà, đôi khi tinh thần gục trước cả viên đạn.”
Trong túi là những lá thư nhàu, viền cạnh cháy vì bom phốt pho. Anh đã chạy băng qua triền đồi, ôm chặt túi thư như ôm cả quê nhà của đồng đội mình. Đêm ấy, lúc cả đơn vị đang hong áo bên bếp lửa, anh phát từng lá thư một. Có người cười, người khóc, có người im lặng thật lâu.
Khi tôi hỏi: “Còn thư của anh?”
Anh chỉ cười, đôi mắt thoáng buồn:
“Chắc thất lạc đâu đó rồi… nhưng kệ, còn thư của anh em là được.”
Có lẽ chiến tranh không chỉ lấy đi, mà đôi khi cũng cho ta biết cách sống vì nhau



