Khác

Lá thư của mẹ

Ông kể rằng, giữa những cơn mưa rừng xối xả của chiến trường Trường Sơn năm 1971, thứ quý giá hơn cả lương thực chính là những lá thư từ hậu phương. Có một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên về người đồng đội tên Nam, quê ở Thái Bình. Trong một đợt hành quân dài ngày, đơn vị dừng chân nghỉ lại trong một hang đá, đúng lúc đó liên lạc viên chuyển đến một xấp thư đã nhòe vì thấm nước mưa. Nam nhận được thư của mẹ, nhưng vì đôi tay đang băng bó sau một trận đánh, anh đã nhờ ông đọc giúp.

Ninh Bình25/06/2026NGUYỄN THỊ HOÀI THƯƠNG (Đoàn xã Giao Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông kể rằng, giữa những cơn mưa rừng xối xả của chiến trường Trường Sơn năm 1971, thứ quý giá hơn cả lương thực chính là những lá thư từ hậu phương. Có một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên về người đồng đội tên Nam, quê ở Thái Bình. Trong một đợt hành quân dài ngày, đơn vị dừng chân nghỉ lại trong một hang đá, đúng lúc đó liên lạc viên chuyển đến một xấp thư đã nhòe vì thấm nước mưa. Nam nhận được thư của mẹ, nhưng vì đôi tay đang băng bó sau một trận đánh, anh đã nhờ ông đọc giúp.

​Trong hang đá tối om, chỉ có ánh sáng leo lét từ ngọn đèn dầu tự chế, ông đọc chậm rãi từng dòng chữ mộc mạc của người mẹ ở quê nhà, kể về con lợn mới đẻ, về cái sân đình đang mùa phơi thóc. Khi đọc đến dòng: "Con giữ sức khỏe, cả nhà đợi con về ăn bữa cơm tất niên", cả gian hang bỗng im phăng phắc. Ông ngước lên thì thấy không chỉ Nam mà cả những người lính khác đều đang lặng lẽ gạt nước mắt. Đêm đó, họ không nói về súng đạn, họ chỉ nói về mùi khói bếp và vị bánh chưng của mẹ. Đối với ông, câu chuyện ấy là minh chứng rằng sức mạnh của người lính không chỉ nằm ở vũ khí, mà nằm ở nỗi nhớ và niềm hy vọng mãnh liệt về ngày hòa bình để được trở về bên gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn