Lá thư của Mẹ: "Khoai sắn ngọt bùi, con cứ yên tâm đánh giặc" (1)
Lá thư của Mẹ: "Khoai sắn ngọt bùi, con cứ yên tâm đánh giặc"
Những người mẹ nông dân vốn chẳng quen cầm bút, chữ viết có thể nghệch ngoạc, sai chính tả, nhưng chứa đựng sự bao dung vĩ đại.
Nội dung: "Con à, ở nhà lúa năm nay tốt lắm. Mẹ với cái Tí đi gặt về sớm, thóc đổ đầy bồ. Con ở ngoài ấy có đói không? Đừng lo cho mẹ, mắt mẹ tuy kém nhưng vẫn còn quấy được nồi cám lợn, vẫn còn ra đồng được. Cứ đánh cho tan giặc rồi về với mẹ, mẹ để dành cho con hũ mắm tép ngon nhất..."
Sức mạnh: Lá thư của mẹ không nói về chính trị cao xa, mẹ chỉ nói về "hũ mắm", "bồ thóc". Đó là lời khẳng định: Hậu phương đang vững vàng. Người lính đọc thư mà thấy mùi khói bếp, thấy dáng mẹ gầy, để rồi họ hiểu mình chiến đấu là để bảo vệ nồi cơm bình yên của mẹ.



