Lá thư của người lính không có địa chỉ
Lá thư của người lính không có địa chỉ
Mùa hè năm 1972, tại chiến trường Quảng Trị, một chiến sĩ trẻ tranh thủ vài phút nghỉ ngơi để viết thư về quê. Anh kể về những cơn mưa rừng, những người đồng đội và hứa sau ngày chiến thắng sẽ đưa mẹ đi thăm Hà Nội.
Viết xong, anh mới chợt nhớ quê mình vừa sơ tán vì bom đạn. Anh không biết gia đình đang ở đâu, cũng không có địa chỉ để gửi.
Người chiến sĩ gấp lá thư cẩn thận, đặt vào túi áo và tiếp tục hành quân.
Ít tuần sau, anh hy sinh trong một trận chiến. Khi đồng đội thu dọn kỷ vật, họ tìm thấy lá thư vẫn còn nguyên, chưa một lần được gửi đi.
Sau ngày đất nước thống nhất, lá thư được trao lại cho gia đình. Người mẹ cầm từng trang giấy đã úa màu, lặng lẽ đọc những dòng chữ con trai viết dở. Bà nói: "Con không về, nhưng lời hứa của con đã thành hiện thực. Đất nước đã hòa bình."
Có những lá thư không đến được người nhận đúng lúc, nhưng vẫn vượt qua thời gian để mang theo tình yêu gia đình và lòng yêu nước. Đó là những trang viết không bao giờ cũ trong ký ức dân tộc.


