LÁ THƯ CUỐI CỦA NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG
Chiều muộn, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tiểu đội trưởng ngồi dưới gốc cây sim bên sườn đồi Đồng Lộc.
Trên đầu chị, bầu trời mùa hạ trong xanh đến lạ.
Chị lấy từ túi áo ra một tờ giấy đã gấp nhiều lần và bắt đầu viết thư về cho mẹ.
“Ở đây chúng con vẫn khỏe. Công việc tuy vất vả nhưng ai cũng quyết tâm giữ cho đường thông xe chạy. Mẹ đừng lo cho con...”
Những dòng chữ hiện lên ngay ngắn.
Chị kể về đồng đội.
Kể về những đêm thức trắng.
Kể về niềm tin chiến thắng.
Cuối thư, chị viết:
“Ngày đất nước hòa bình, con sẽ về giúp mẹ trồng lại vườn cau trước ngõ.”
Lá thư được gửi đi.
Nhưng người viết thư đã không còn cơ hội trở về.
Nhiều năm sau, lá thư ấy vẫn được gia đình gìn giữ như báu vật.
Nó là minh chứng cho lòng dũng cảm và niềm tin bất diệt của thế hệ thanh niên thời hoa lửa.



