LÁ THƯ CUỐI CÙNG
Chiều muộn, ánh nắng yếu ớt len qua tán rừng Trường Sơn, phủ lên vai những người lính trẻ một màu vàng nhạt. Trong góc hầm nhỏ, Nam ngồi dựa lưng vào ba lô, cẩn thận lấy ra tờ giấy đã nhàu và cây bút chì ngắn ngủn. Anh bắt đầu viết.
“Mẹ kính yêu!
Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo cho con nhiều quá…”
Nam dừng lại một chút, nhìn xa xăm ra phía cánh rừng. Tiếng máy bay gầm rú đâu đó xa xa, nhưng với anh, khoảnh khắc này lại yên bình lạ thường. Anh nhớ căn nhà nhỏ ở quê, nhớ bữa cơm có bát canh rau mẹ nấu, nhớ cả giọng nói ấm áp của mẹ mỗi tối.
“Nếu năm nay con chưa kịp về, mẹ đợi con thêm một mùa xuân nữa nhé…”
Anh viết chậm rãi, như muốn giữ từng lời. Đồng đội bên cạnh khẽ cười:
— Lại viết thư cho mẹ à?
Nam gật đầu:
— Ừ, không biết bao giờ mới gửi được.
Đêm xuống nhanh. Lá thư được gấp lại cẩn thận, cho vào túi áo ngực – nơi gần trái tim nhất.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh hành quân. Con đường phía trước đầy hiểm nguy, nhưng không ai chùn bước. Nam đi ở hàng đầu, đôi mắt sáng, bước chân vững vàng.
Rồi bom nổ.
Âm thanh chát chúa xé toạc không gian. Đất đá tung lên, khói bụi mịt mù. Khi mọi thứ lắng xuống, đồng đội gọi tên Nam, nhưng không có tiếng trả lời.
Họ tìm thấy anh nằm bên vệ đường, gương mặt vẫn bình thản như đang ngủ. Trong túi áo, lá thư vẫn còn đó, chưa kịp gửi đi.
Ngày đơn vị trở về, người đồng đội mang theo lá thư ấy về quê. Người mẹ già run run mở thư, đọc từng dòng chữ quen thuộc. Nước mắt bà rơi, nhưng môi vẫn mỉm cười.
Bà khẽ nói:
— Con trai mẹ đã giữ lời… Con đã sống xứng đáng.
Ngoài sân, gió xuân thổi nhẹ. Lá thư ấy, cuối cùng cũng đến được nơi cần đến — không phải bằng bưu điện, mà bằng cả một cuộc đời.



