Lá thư cuối cùng
LÁ THƯ CUỐI CÙNG
Đêm 11 tháng 7 năm 1984.
Mưa rừng Vị Xuyên rơi không ngớt.
Trong căn hầm nhỏ dưới chân Cao điểm 685, ánh đèn pin được che kín bằng chiếc áo mưa chỉ đủ soi một góc cuốn sổ tay đã sờn mép.
Chiến sĩ trẻ Nguyễn Đức Bình lấy cây bút máy từ túi áo ngực.
Anh nhìn thật lâu lên cửa hầm.
Bên ngoài, đồng đội đang tranh thủ kiểm tra lại súng đạn.
Chỉ vài giờ nữa thôi, họ sẽ bước vào trận đánh.
Bình mở cuốn sổ.
Anh viết.
"Mẹ kính yêu!
Khi mẹ đọc được những dòng này, có lẽ con đang ở một nơi rất xa. Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con.
Ở đây núi cao lắm mẹ ạ. Mây phủ kín cả ngày. Đá nhiều hơn đất. Muốn đào một đoạn công sự cũng phải dùng xà beng cạy từng tảng đá.
Con nhớ nhà nhiều lắm.
Nhớ cây bưởi trước sân.
Nhớ tiếng mẹ gọi mỗi chiều.
Nhớ bữa cơm cả nhà quây quần.
Nhưng mẹ đừng buồn.
Nếu ai cũng chỉ nghĩ đến gia đình mình thì ai sẽ giữ biên cương cho Tổ quốc."
Bình dừng bút.
Anh lấy trong túi áo ra tấm ảnh chụp cùng mẹ và em gái trước ngày nhập ngũ.
Bức ảnh đã bạc màu vì những tháng ngày theo anh băng rừng, vượt núi.
Anh mỉm cười.
Rồi viết tiếp.
"Mẹ ơi!
Con không biết trận đánh ngày mai sẽ như thế nào.
Nhưng con tin đồng đội của con sẽ chiến đấu đến cùng.
Nếu con trở về, con sẽ lại giúp mẹ cuốc đất trồng ngô.
Nếu con không trở về... mẹ đừng khóc nhiều nhé.
Mẹ hãy coi con vẫn đang đứng gác ở nơi biên giới.
Mỗi mùa lúa chín, mỗi tiếng trẻ con cười, con sẽ thấy lòng mình bình yên."
Đến đây, Bình gấp lá thư lại.
Anh cẩn thận ghi ngoài phong bì:
"Gửi mẹ."
Đúng lúc ấy, đại đội trưởng bước vào.
– Chuẩn bị xuất phát!
Bình đứng dậy thật nhanh.
Anh đưa phong thư cho người đồng đội làm nhiệm vụ ở tuyến sau.
– Nếu tôi chưa về... nhờ cậu gửi giúp mẹ tôi.
Người đồng đội nắm chặt tay anh.
Không ai nói thêm điều gì.
Trong ánh mắt họ đều hiểu.
Ra trận.
Người còn.
Người mất.
Là điều không ai biết trước.
Rạng sáng ngày 12 tháng 7.
Tiếng pháo dội xuống dữ dội.
Đất đá rung chuyển.
Những người lính lao lên sườn núi theo mệnh lệnh.
Khói bụi phủ kín cả điểm cao.
Tiếng gọi nhau xen lẫn tiếng nổ.
Có người ngã xuống.
Có người tiếp tục tiến lên.
Trận đánh kết thúc.
Đồng đội trở về.
Nhưng Bình thì không.
Trong ba lô của anh chỉ còn thiếu lá thư gửi mẹ.
Ít ngày sau.
Ở một miền quê nhỏ, người mẹ già nhận được phong thư.
Bà run run mở từng nếp gấp.
Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống trang giấy.
Bà đọc hết lá thư.
Rồi ôm nó vào lòng.
Không một tiếng khóc.
Chỉ khẽ nói:
– Mẹ biết... con đã giữ lời hứa với Tổ quốc.
Hơn bốn mươi năm sau.
Một đoàn học sinh đến Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.
Người hướng dẫn kể về những người lính trẻ đã ra đi khi tuổi đời còn rất ít.
Một em học sinh hỏi:
– Các chú có sợ không?
Người cựu chiến binh đứng bên cạnh mỉm cười.
Ông chậm rãi đáp:
– Ai cũng biết sợ chứ cháu.
Nhưng lòng yêu nước lớn hơn nỗi sợ.
Các chú vẫn viết thư về cho mẹ.
Vẫn nhớ nhà.
Vẫn mong ngày hòa bình.
Chỉ là khi Tổ quốc cần, các chú đã chọn bước về phía trước.
Đứa trẻ cúi đầu.
Trong làn khói hương bảng lảng, em chợt hiểu rằng có những lá thư không bao giờ có hồi âm.
Nhưng chính những lá thư ấy đã trở thành lời nhắn gửi bất tử của một thế hệ.
Thế hệ đã để lại tuổi hai mươi nơi biên cương để đổi lấy màu xanh của hòa bình hôm nay.
Và mỗi khi đọc lại những dòng thư của người lính năm xưa, chúng ta càng thấm thía rằng:
Có những bức thư kết thúc bằng dấu chấm.
Nhưng tình yêu Tổ quốc trong đó sẽ còn mãi với thời gian.


