LÁ THƯ CUỐI CÙNG
Câu chuyện kể về tình đồng đội thiêng liêng của những thanh niên xung phong trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua lời kể của bà Võ Thị Bé, hình ảnh người đồng đội trẻ tuổi Lê Thị Thu hiện lên với tinh thần dũng cảm, lạc quan và sự hy sinh cao đẹp vì độc lập dân tộc.
Trong chiếc hộp gỗ nhỏ được gìn giữ suốt hơn nửa thế kỷ, bà Võ Thị Bé vẫn cất giữ một lá thư đã úa vàng theo thời gian.
Đó là lá thư cuối cùng của người đồng đội thân thiết – Lê Thị Thu.
Năm 1973, Thu vừa tròn mười chín tuổi.
Cô là một trong những thanh niên xung phong trẻ nhất của đơn vị.
Thu có giọng hát rất hay. Mỗi tối sau giờ làm việc, cô thường hát những bài ca cách mạng để động viên đồng đội vượt qua những tháng ngày gian khổ.
Dù bom đạn luôn rình rập, Thu vẫn giữ nụ cười tươi sáng.
Cô thường nói:
"Rồi sẽ có ngày đất nước hòa bình. Khi ấy chúng ta sẽ kể cho con cháu nghe về những năm tháng này."
Một buổi chiều, trước khi lên đường làm nhiệm vụ, Thu tranh thủ viết thư gửi về cho mẹ.
Trong thư, cô kể về cuộc sống nơi chiến trường, về tình đồng đội và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.
Cuối thư, cô viết:
"Mẹ đừng lo cho con. Con đang sống những ngày tuổi trẻ thật ý nghĩa."
Lá thư ấy chưa kịp gửi đi.
Đêm hôm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ sửa chữa một đoạn đường vừa bị bom đánh phá để đoàn xe tiếp tế có thể tiếp tục hành trình.
Mọi người khẩn trương làm việc dưới màn đêm.
Bất ngờ, máy bay địch quay trở lại.
Tiếng bom nổ rung chuyển cả khu vực.
Một đồng đội bị thương nặng và mắc kẹt gần khu vực nguy hiểm.
Không kịp suy nghĩ, Thu lao đến cứu đồng đội.
Cô cùng mọi người đưa được người bị thương ra nơi an toàn.
Nhưng trong lúc quay lại hỗ trợ những người khác, Thu đã bị thương rất nặng.
Đồng đội chạy đến bên cô.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Thu vẫn mỉm cười và nói:
"Hãy giữ cho con đường thông suốt... để những chuyến xe tiếp tục đi..."
Rồi cô lặng lẽ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau trận bom hôm ấy, đoàn xe tiếp tế vẫn tiếp tục hành trình.
Lương thực, thuốc men và vũ khí được đưa đến chiến trường đúng thời gian.
Nhiều người đã được cứu sống.
Khi thu dọn tư trang của Thu, bà Bé tìm thấy lá thư chưa kịp gửi.
Bà đã thay Thu mang lá thư ấy về trao cho mẹ cô.
Người mẹ già ôm chặt lá thư vào ngực, đôi mắt đỏ hoe.
Bà không nói gì.
Chỉ lặng lẽ vuốt từng nét chữ của con gái.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc về Thu, bà Bé vẫn xúc động:
"Thu đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng vô cùng đẹp đẽ. Em là niềm tự hào của chúng tôi."
Ngày nay, những con đường năm xưa đã trở thành những tuyến đường rộng mở.
Những đoàn xe nối nhau mang theo nhịp sống bình yên của đất nước.
Nhưng đâu đó trong ký ức của những người đồng đội cũ, hình ảnh cô thanh niên xung phong tuổi mười chín cùng lá thư chưa kịp gửi vẫn còn mãi.



