Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÁ THƯ CUỐI CÙNG CỦA ANH HÙNG LÝ TỰ TRỌNG

Hưng Yên31/12/2025THPT Khoái Châu (xã Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, có những câu chuyện không dài nhưng đủ sức lay động trái tim của biết bao thế hệ. Với tôi, câu chuyện về Lý Tự Trọng, người chiến sĩ trẻ tuổi của phong trào cách mạng đầu thế kỉ XX, luôn để lại một dư âm khó phai. Đó không chỉ là câu chuyện về một con người, mà còn là hình ảnh đẹp đẽ của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.

Những năm 1930, đất nước còn chìm trong bóng tối của thực dân Pháp. Dẫu vậy, trong đêm dài ấy, ánh sáng của tinh thần yêu nước vẫn bùng lên qua những phong trào đấu tranh của thanh niên. Lý Tự Trọng – chàng trai mới mười bảy tuổi – đã trở thành một trong những ngọn lửa rực sáng ấy. Sinh ra ở Thái Lan, sớm tiếp xúc với lý tưởng cách mạng, anh trở về Việt Nam với niềm tin mãnh liệt rằng tuổi trẻ cần phải cống hiến cho độc lập dân tộc.

Sự kiện đáng nhớ nhất diễn ra vào ngày 9 tháng 2 năm 1931, trong cuộc biểu tình của học sinh Sài Gòn để tưởng niệm Phan Chu Trinh. Khi chứng kiến bạn bè, đồng chí bị mật thám đàn áp, Trọng đã không ngần ngại nổ súng tự vệ. Hành động ấy khiến anh bị bắt và sau đó bị kết án tử hình, dù khi ấy anh còn chưa đủ tuổi trưởng thành. Đối diện với bản án nghiệt ngã, Trọng vẫn bình thản, kiên gan và không hề run sợ.

Điều khiến tôi xúc động nhất là câu chuyện về lá thư cuối cùng của anh trong những ngày cuối ở nhà tù Sài Gòn. Trong không gian chật hẹp và lạnh lẽo, anh vẫn dành những dòng chữ cuối cùng để gửi tới đồng chí của mình. Không có lời than thở, không có sợ hãi, mà chỉ có niềm tin và sự lạc quan kỳ lạ của một người chiến sĩ trẻ. Anh viết rằng mình không hối tiếc vì con đường đã chọn, rằng cái chết của anh không phải là kết thúc mà là sự tiếp nối cho lý tưởng tự do của dân tộc. Dù nội dung lá thư không còn được lưu lại đầy đủ, tinh thần bất khuất của anh được khắc sâu qua lời kể của những người cùng thời.

Đọc câu chuyện ấy, tôi không khỏi tự hỏi: Điều gì khiến một người chưa tròn mười tám có thể can đảm đến vậy? Có lẽ đó chính là sức mạnh của lòng yêu nước, của khát vọng được cống hiến, của niềm tin rằng tuổi trẻ có thể làm nên những điều lớn lao cho Tổ quốc. Câu nói nổi tiếng của anh – “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng” – đến nay vẫn vang vọng như một lời nhắc nhở tha thiết dành cho thế hệ trẻ chúng tôi.

Câu chuyện thời hoa lửa ấy không chỉ ghi lại một sự kiện lịch sử, mà còn truyền cho chúng tôi bài học về ý chí và trách nhiệm. Ở thời bình hôm nay, chúng tôi không phải cầm súng hay đối mặt với hiểm nguy. Nhưng chúng tôi có trách nhiệm tiếp nối tinh thần của anh – bằng cách sống có mục tiêu, có lý tưởng, có sự tử tế và sẵn sàng cống hiến cho cộng đồng.

Lý Tự Trọng ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng ngọn lửa mà anh để lại thì chưa bao giờ tắt. Mỗi lần đọc lại câu chuyện về lá thư cuối cùng, tôi cảm thấy như mình đang được tiếp thêm sức mạnh: sức mạnh để sống tốt hơn, để biết trân trọng hòa bình và để hiểu rằng tuổi trẻ đẹp nhất khi gắn liền với những điều có ích cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn