Bài viết

Lá thư cuối cùng của chàng sinh viên 'Mãi mãi tuổi hai mươi'

An Giang06/07/2026Lưu Minh QUân (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại Hà Nội. Anh là sinh viên Khoa Toán của Đại học Tổng hợp Hà Nội, nổi tiếng học giỏi và giàu tình cảm.

Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Nguyễn Văn Thạc gác lại giảng đường, viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày lên đường, nhiều bạn bè khuyên anh nên ở lại học vì có tương lai rộng mở. Nhưng anh chỉ nhẹ nhàng nói:

"Nếu ai cũng chọn ở lại thì ai sẽ ra trận?"

Trên đường hành quân vào chiến trường Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ. Mỗi khi dừng chân nghỉ, anh lại ghi vài dòng về đồng đội, về những cánh rừng Trường Sơn, về nỗi nhớ Hà Nội và gia đình.

Điều đặc biệt là trong nhật ký, anh không chỉ viết về chiến tranh mà còn viết về những ước mơ rất giản dị:

  • Mong được trở lại giảng đường.

  • Mong được gặp lại mẹ.

  • Mong đất nước sớm hòa bình để những người trẻ được sống đúng tuổi thanh xuân.

  • Ngày 30/7/1972, đơn vị của anh chiến đấu ác liệt tại Quảng Trị. Nguyễn Văn Thạc anh dũng hy sinh khi mới 20 tuổi.

    Sau chiến tranh, cuốn nhật ký của anh được gia đình gìn giữ. Đến năm 2005, tác phẩm được xuất bản với tên Mãi mãi tuổi hai mươi.

    Cuốn sách nhanh chóng trở thành hiện tượng xuất bản. Hàng triệu độc giả đã rơi nước mắt khi đọc những dòng cuối cùng của một chàng trai vừa tròn đôi mươi, luôn tin vào tương lai dù biết mình có thể không trở về.

    Có một đoạn anh viết:

    "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù."

    Đó không chỉ là lời của riêng Nguyễn Văn Thạc, mà còn là tâm nguyện của biết bao thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Lá thư cuối cùng của chàng sinh viên 'Mãi mãi tuổi hai mươi' | Câu chuyện thời hoa lửa