Khác

Lá thư cuối cùng của liệt sĩ gửi chị gái giữa bom đạn tại chiến trường Quảng Trị 1972

Giữa thời bình, đọc lại những dòng thư được viết vội trong bom đạn thời chiến có lẽ mới thấm thía giá trị của hai chữ "hòa bình".

Hưng Yên13/12/2025Thành Giang (https://eva.vn/)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Quảng Trị những ngày tháng 7 bao giờ cũng trở nên đông đúc với những đoàn người đa số là cựu chiến binh về thăm lại chiến trường xưa, đồng đội cũ. Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, Quảng Trị là nơi hứng chịu nặng nề bom đạn, chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 khiến những lời hứa hẹn trở về mãi mãi không bao giờ thành sự thật.

Dòng sông Thạch Hãn giờ đây yên bình hiền hòa, cầu Hiền Lương - sông Bến Hải không còn là nỗi đau chia cắt, trở thành chứng tích lịch sử của một thời chiến đấu vẻ vang của dân tộc. Và cũng tù Quảng Trị, trong thời chiến đã có biết bao nhiêu lá thư được gửi đi, biết bao lời hẹn quay về khi đất nước thống nhất. Có người may mắn được hưởng trọn vẹn ngày đất nước giải phóng, đôi bờ Nam Bắc hòa làm một, nhưng cũng không ít những người lính, mãi nằm lại đáy sông, lòng đất...

"Đông Hà, 16/4/1972

Chị yêu quý của em!

Em viết thư này cho chị tại mặt trận Đông Hà (Quảng Trị). Đơn vị của em đến đây và đang làm việc ở vùng xung quanh. Hiện nay Ngụy đã nhảy dù tăng cường và cụm lại ở đây khá đông, vì vậy chiến sự ở cùng này vẫn tiếp diễn. Quân ta vẫn chuẩn bị rất khẩn trương, xe tăng và xe bọc thép loại nặng vẫn vào suốt đêm, không khí chiến dịch rất căng thẳng nhưng cũng rất phấn khởi chị ạ.

Hiện nay em ở trong một cánh rừng ngay sát mặt trận, nằm trong tầm oanh tạc của pháo bắn tầm xã và vùng hoạt động dữ dội của B52 của địch. hầu như suốt đêm ngày bọn máy bay phản lực Mỹ gầm rít, nhào lộn trên bầu trời, bắn rốc két và thả bom bừa bãi xuống mọi chỗ mà chúng nghi ngờ. Chỉ cần một làn khói nhẹ hoặc một mảnh vải trắng phơi không thận trọng là có thể ăn hàng tấn bom..."

Đó là những dòng thư của liệt sĩ Trương Mộng Ly, Chiến sĩ Kỹ sư - binh nhì hy sinh khi tròn 28 tuổi đời, lúc chưa đầy một tuổi quân gửi đến người chị gái nơi quê nhà.

"...Nhưng chị đừng lo gì cho em cả, em của chị vẫn bình thường, chỉ bị sức ép của bom làm cho tai ù đặc lại chẳng nghe thấy gì. Bọn em đã đào hầm rất chắc chắn ăn ngủ trong hầm. Trong cánh rừng này còn có những đơn vị pháo cao xạ và pháo mặt đất của ta nữa, nên nhiều lúc bọn em còn lên trên hầm xem máy bay nữa.

Ngoài tiền tuyến này mặc dù là lửa và máu, là gian khổ nhưng đông vui lắm chị ạ. Em đã gặp rất nhiều đồng hương Thanh Hóa nhưng rất tiếc không biết Hùng hiện nay thuộc đơn vị nào để hỏi thăm.

Chị của em! Em vẫn bình thường, chỉ gầy và đen đi nhiều. Tất nhiên em của chị sẽ chịu đựng được cho tới khi nào không còn làm việc được nữa. Chị đừng lo gì cho em cả chị nhé.

Đông Hà giải quyết xong em sẽ theo mặt trận vào trong nữa. Chị nhớ giữ gìn sức khỏe chị nhé, chị yên tâm mà chữa bệnh chị ạ, kiên trì là phải khỏi thôi. Rất nhớ chị và các cháu, Cho em gửi lời thăm anh Phúc và anh chị Quế.

Em của chị

Mộng Ly".

Sau khi lá thư này được gửi đi, ngày 27/7/1972, anh hy sinh khi trên đường làm nhiệm vụ kiểm tra tuyến đường ống xăng dầu đảm bảo nhiên liệu cho các đơn vị binh khí kỹ thuật tăng, pháo, thiết giáp, xe ô tô phục vụ chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972.

Những lá thư cuối cùng như vậy đâu đó có lẽ vẫn còn được cất giữ trên dọc dải đất hình chữ S. Ở độ tuổi 18 đôi mươi, có những thanh xuân trở thành bất tử, có những con người hi sinh thân mình gầy dựng lên núi sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn