Lá thư cuối cùng của người lính trẻ
Trong những ngày chiến đấu ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, có một người lính trẻ vừa rời giảng đường đại học đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trước mỗi trận đánh, anh luôn tranh thủ viết thư về cho mẹ. Trong lá thư cuối cùng, anh không kể nhiều về bom đạn hay khó khăn mà chỉ hỏi thăm sức khỏe của mẹ, dặn mẹ giữ gìn sức khỏe và động viên mẹ đừng quá lo lắng.
Anh viết rằng nếu một ngày anh không trở về thì mẹ cũng đừng quá đau buồn, bởi anh đã được sống đúng với lý tưởng của tuổi trẻ: cống hiến cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Anh tin rằng sự hy sinh của mình sẽ góp phần để thế hệ mai sau được sống trong hòa bình.
Sau trận chiến, người lính ấy đã mãi mãi nằm lại nơi Thành cổ Quảng Trị. Lá thư cuối cùng được đồng đội gìn giữ và gửi về cho gia đình. Mỗi dòng chữ mộc mạc nhưng chứa đựng tình yêu thương dành cho mẹ, cho quê hương và niềm tin mãnh liệt vào tương lai đất nước.
Câu chuyện là minh chứng cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh cao đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Những người lính tuổi mười tám, đôi mươi đã gác lại ước mơ riêng để bảo vệ Tổ quốc, để hôm nay chúng ta được học tập và sống trong hòa bình.



