Lá thư cuối cùng của người thương binh
Trong ngăn tủ của bà Thảo có một lá thư đã nhòe mực. Đó là thư bà viết giùm một thương binh trẻ ở trạm cứu thương. Anh tên Trường, quê ở Hà Tĩnh. Trường bị thương nặng, biết mình khó qua khỏi nên nhờ bà viết thư gửi về mẹ. Anh không nói gì nhiều, chỉ dặn bà ghi đúng câu: “Con xin lỗi vì không thể về phụ mẹ trồng lại mảnh vườn năm ngoái.” Bà Thảo viết xong thì Trường nắm tay bà, gật đầu cảm ơn. Đêm đó anh mất. Chiến tranh kết thúc, bà tìm về quê Trường, đem lá thư đến cho mẹ anh. Người mẹ ôm lá
Trong ngăn tủ của bà Thảo có một lá thư đã nhòe mực. Đó là thư bà viết giùm một thương binh trẻ ở trạm cứu thương. Anh tên Trường, quê ở Hà Tĩnh. Trường bị thương nặng, biết mình khó qua khỏi nên nhờ bà viết thư gửi về mẹ.
Anh không nói gì nhiều, chỉ dặn bà ghi đúng câu: “Con xin lỗi vì không thể về phụ mẹ trồng lại mảnh vườn năm ngoái.” Bà Thảo viết xong thì Trường nắm tay bà, gật đầu cảm ơn. Đêm đó anh mất.
Chiến tranh kết thúc, bà tìm về quê Trường, đem lá thư đến cho mẹ anh. Người mẹ ôm lá thư vào ngực, khóc không thành tiếng. Bà Thảo nói: “Từ lúc ấy, tôi hiểu nhiệm vụ nhỏ bé của mình cũng là một phần giữ ký ức cho họ.”



