Lá Thư Cuối Cùng Của Nguyễn Văn Hòa
2. Lá Thư Cuối Cùng Của Nguyễn Văn Hòa
Nguyễn Văn Hòa là một chiến sĩ quê ở Nam Định nhập ngũ năm 1967. Anh vốn là giáo viên cấp hai nhưng gác lại phấn trắng bảng đen để lên đường vào Nam chiến đấu.
Trước ngày đi, Hòa hứa với người vợ trẻ Phạm Thị Lan rằng khi đất nước hòa bình, anh sẽ trở về xây một ngôi nhà nhỏ bên sông Đào. Mỗi tháng, anh đều tranh thủ viết thư về cho gia đình. Những lá thư giản dị kể chuyện hành quân, chuyện đồng đội chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước.
Đầu năm 1972, đơn vị của Hòa tham gia chiến đấu ác liệt tại Quảng Trị. Trong những ngày bom đạn dội xuống liên tục, anh vẫn giữ bên mình bức ảnh vợ con đã cũ.
Một đêm, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ chốt tại một cao điểm quan trọng. Địch tấn công dữ dội bằng pháo binh và xe tăng. Nguyễn Văn Hòa cùng đồng đội chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.
Trước giờ xuất kích, anh viết lá thư cuối gửi về cho vợ:
“Lan và con yêu quý! Nếu anh không trở về, em hãy thay anh nuôi con khôn lớn. Anh chỉ tiếc chưa kịp nhìn thấy ngày hòa bình...”
Lá thư ấy mãi nhiều tháng sau mới được gửi đến tay chị Lan. Khi nhận thư, chị mới biết chồng mình đã hy sinh trong trận chiến giữ chốt.
Năm 1975, đất nước thống nhất. Chị Lan dẫn con trai đến nghĩa trang liệt sĩ Quảng Trị thắp hương cho chồng. Đứa bé khi ấy mới tám tuổi đứng lặng trước bia mộ cha, còn chị Lan ôm chặt lá thư đã úa màu thời gian.



