Lá Thư Cuối Cùng Trên Đường 9 – Khe Sanh
Trong chiến tranh chống Mỹ, hình ảnh anh Nguyễn Viết Xuân gào lên khẩu lệnh “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” đã đi vào lịch sử. Nhưng đằng sau tiếng hô đó là cả một câu chuyện đầy xúc động về tình yêu quê hương và niềm tin tất thắng.
Năm 1964, trong một trận chiến ác liệt trên tuyến Đường 9 – Khe Sanh, đại đội của anh bị không quân Mỹ tập kích dữ dội. Khói lửa mịt mù, nhiều đồng đội bị thương. Ở vị trí chỉ huy, Nguyễn Viết Xuân đứng thẳng người giữa cơn mưa bom, dõng dạc hô to để khích lệ bộ đội. Anh bị thương nặng, nhưng trước khi trút hơi thở cuối cùng, anh viết vội lá thư gửi về quê:
“Nếu con không trở về, mẹ đừng buồn. Bộ đội mình sẽ thắng. Con chỉ tiếc không nhìn thấy ngày ấy.”
Tiếng hô bất tử cùng lá thư thiêng liêng trở thành nguồn động lực lớn cho quân giải phóng giữ vững trận địa và chiến đấu đến cùng.



