LÁ THƯ CUỐI CÙNG TỪ CHIẾN TRƯỜNG
Chi đoàn cơ sở Ban Quản lý dự án Lưới điện TP. Hồ Chí Minh
LÁ THƯ CUỐI CÙNG TỪ CHIẾN TRƯỜNG
Trong chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trên bàn thờ gia đình, có một lá thư đã ngả màu vàng theo năm tháng.
Đó là lá thư cuối cùng của một người lính gửi về cho mẹ.
Lá thư được viết vào mùa hè năm 1972, giữa những ngày chiến sự ác liệt tại Quảng Trị.
Trong thư, anh kể rằng mình vẫn khỏe.
Đơn vị vẫn hoàn thành nhiệm vụ.
Anh dặn mẹ giữ gìn sức khỏe và chăm sóc các em.
Không một dòng nào nhắc đến bom đạn.
Không một lời nào kể về những hiểm nguy đang cận kề.
Có lẽ người lính trẻ ấy không muốn gia đình lo lắng.
Cuối thư, anh viết:
“Ngày đất nước hòa bình, con sẽ về.”
Lời hẹn giản dị ấy trở thành niềm hy vọng của cả gia đình.
Nhưng rồi ngày hòa bình đến.
Người con không trở về.
Thay vào đó là giấy báo tử gửi về quê nhà.
Người mẹ đã khóc cạn nước mắt.
Bà giữ lá thư ấy suốt phần đời còn lại như một báu vật.
Mỗi lần nhớ con, bà lại mở thư ra đọc.
Những dòng chữ quen thuộc giúp bà cảm thấy con mình vẫn đang ở đâu đó rất gần.
Nhiều năm sau, khi các cháu trưởng thành, lá thư tiếp tục được gìn giữ.
Không chỉ vì đó là kỷ vật của một người liệt sĩ.
Mà còn bởi đó là minh chứng cho tình yêu gia đình, cho sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ.
Ngày nay, giữa thời đại công nghệ với những tin nhắn gửi đi trong vài giây, lá thư ấy vẫn khiến nhiều người xúc động.
Bởi nó chứa đựng điều mà thời gian không thể xóa nhòa.
Đó là tình yêu của một người con dành cho gia đình.
Và lời hứa với quê hương được viết bằng cả tuổi thanh xuân của mình.
Tháng Bảy lại về.
Lá thư cũ vẫn nằm đó.
Như một lời nhắc nhở rằng nền hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao ước mơ còn dang dở của những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.



