Bài viết

Lá thư cuối trên đồi Trầm

Ở vùng trung du Phú Thọ, đồi Trầm ngày nay chỉ còn lại những rặng thông già rì rào trong gió, nhưng với nhiều cựu chiến sĩ, nơi ấy từng là điểm nóng khốc liệt của chiến dịch năm 1972. Và chính trên ngọn đồi này, câu chuyện về chàng chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Nhẫn, 20 tuổi, lính thông tin, được các anh trong đơn vị kể lại đến tận hôm nay. Ngày đó, đơn vị của Nhẫn nhận nhiệm vụ giữ liên lạc cho toàn mặt trận phía đông. Công việc tưởng đơn giản nhưng thực tế là một trận chiến không tiếng súng: chạy b

Quảng Trị09/12/2025Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng trung du Phú Thọ, đồi Trầm ngày nay chỉ còn lại những rặng thông già rì rào trong gió, nhưng với nhiều cựu chiến sĩ, nơi ấy từng là điểm nóng khốc liệt của chiến dịch năm 1972. Và chính trên ngọn đồi này, câu chuyện về chàng chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Nhẫn, 20 tuổi, lính thông tin, được các anh trong đơn vị kể lại đến tận hôm nay.

Ngày đó, đơn vị của Nhẫn nhận nhiệm vụ giữ liên lạc cho toàn mặt trận phía đông. Công việc tưởng đơn giản nhưng thực tế là một trận chiến không tiếng súng: chạy băng qua những điểm đồi trống, chui qua dây thép gai, vượt tầm ngắm pháo… tất cả chỉ để nối lại một đường dây bị đứt. Nhưng hễ dây đứt dù chỉ vài phút, đơn vị pháo binh phía trước có thể mất hướng dẫn, bộ binh có thể không nhận được mệnh lệnh rút quân. Nhẫn luôn nói với anh em: “Mình là tai mắt của cả trận địa. Mù một cái là nguy cả trung đoàn.”

Buổi tối ngày 9 tháng 10, khi pháo địch bắn cấp tập vào đồi Trầm, Nhẫn được lệnh mang cuộn dây mới lên điểm cao 27 – nơi dây liên lạc bị đứt ba lần trong một giờ. Biết rõ đi vào đó chẳng khác gì đi giữa tâm pháo, vậy mà Nhẫn chỉ mỉm cười, vỗ vai đồng đội rồi chạy vụt đi. Trong túi áo anh là lá thư đang viết dở gửi về cho mẹ: “Con hứa là Tết này sẽ về, mẹ đừng lo…”

Nhẫn chạy được nửa sườn đồi thì một quả pháo nổ gần, đất đá văng tung tóe. Anh ngã xuống rồi lại đứng dậy, một tay ôm cuộn dây, một tay quệt dòng máu đang chảy trên trán. Khi tới điểm đứt, anh cắm đầu hàn nối trong tiếng pháo dội như sấm, nén đau mà làm cho bằng được. Ngay giây phút dây được nối, bộ đàm của sở chỉ huy vang lên, cả mặt trận reo lên nhẹ nhõm. Nhưng khi đơn vị tìm đến, Nhẫn đã nằm bất động bên cạnh cuộn dây, tay vẫn giữ chặt đoạn nối như sợ nó lại đứt thêm một lần nữa.

Trong ba lô nhỏ của Nhẫn, đồng đội chỉ tìm thấy lá thư chưa kịp gửi, dính bụi đất và khét mùi thuốc súng. Người chỉ huy giữ lá thư ấy suốt nhiều năm, thỉnh thoảng lại đọc cho chiến sĩ trẻ nghe mỗi dịp kỷ niệm truyền thống: để nhắc rằng có những người tuổi đời chưa kịp trưởng thành đã gánh trên vai trọng trách lớn hơn chính cuộc đời họ, rằng sự bình yên của hôm nay được đánh đổi từ những lời hứa chưa kịp thực hiện, những lá thư còn dang dở, và những bước chân đã dừng lại trên ngọn đồi năm ấy.

Đồi Trầm giờ xanh lại, nhưng câu chuyện về Nhẫn vẫn được kể mãi – như một lời nhắc rằng tinh thần của người trẻ Việt Nam, dù ở bất kỳ thời đại nào, vẫn luôn biết sống đẹp, sống có trách nhiệm, và sẵn sàng dấn thân vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn