LÁ THƯ ĐẶC BIỆT
Một lá thư viết dở cho gia đình đã nằm trong ba lô bác Trường suốt nhiều năm. Bác không gửi vì sợ người nhà lo. Chiến tranh đôi khi không cần súng, chỉ cần sự im lặng rất dài.
Trong ba lô bác Trường có một lá thư gấp gọn. Viết rồi, nhưng không gửi. Thư kể về sốt rét, về những đêm bom xa, về nỗi nhớ nhà.
Bác nói:
“Viết ra cho đỡ nặng lòng thôi, gửi về thì nhà lo.”
Lá thư theo bác qua nhiều chiến trường, góc giấy đã ố vàng. Đến ngày xuất ngũ, bác vẫn không gửi.
Bác bảo:
“Thôi, mình về rồi, nói trực tiếp còn hơn.”



