Cựu chiến binh

LÁ THƯ ĐẾN MUỘN

Trong thời gian công tác xa quê, bác Phạm Văn Hòa luôn mong chờ những lá thư từ gia đình gửi lên đơn vị nơi biên giới phía Bắc. Có một lần lá thư từ quê nhà đến muộn nhiều ngày khiến bác và đồng đội vô cùng thấp thỏm. Kỷ niệm ấy giúp bác càng thấu hiểu hơn giá trị của tình thân trong những năm tháng quân ngũ.

Thanh Hóa23/05/2026Lê Quốc Huy (Đoàn xã Hoằng Thanh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng với người lính năm xưa, những lá thư từ quê hương luôn là nguồn động viên rất lớn giữa cuộc sống xa nhà.

Đối với bác Phạm Văn Hòa, lần chờ lá thư đến muộn là ký ức rất khó quên của thời quân ngũ.

“Hồi đó chỉ trông vào thư thôi,” bác kể chậm rãi.

Do điều kiện liên lạc còn khó khăn nên việc gửi và nhận thư thường mất khá nhiều thời gian.

“Mỗi lần có thư ai cũng mừng,” bác nói.

Người viết hình dung những người lính trẻ háo hức mỗi khi cán bộ gọi tên nhận thư từ quê nhà.

“Có hôm đứng chờ từ sớm,” bác nhớ lại.

Trong một thời gian dài, bác không nhận được tin tức gì từ gia đình ở xã Hoằng Thanh.

“Tôi bắt đầu lo,” bác kể.

Dù cố giữ bình tĩnh nhưng trong lòng bác luôn thấp thỏm không biết ở quê nhà có chuyện gì xảy ra hay không.

“Đêm đó tôi nghĩ nhiều lắm,” bác nói.

Người viết cảm nhận rõ nỗi nhớ nhà và tình cảm sâu nặng của người lính nơi biên giới xa xôi.

Điều khiến bác nhớ nhất là khoảnh khắc cuối cùng cũng nhận được lá thư sau nhiều ngày mong đợi.

“Lúc nghe gọi tên mình, tôi vui lắm,” bác cười nhẹ.

Bác cẩn thận mở thư rồi đọc từng dòng chữ quen thuộc của mẹ.

“Biết gia đình bình an là yên tâm ngay,” bác kể.

Trong thư, gia đình chỉ kể những chuyện giản dị ở quê nhưng với bác lúc ấy đó là niềm hạnh phúc rất lớn.

“Đọc đi đọc lại nhiều lần,” bác nói.

Người viết nhận ra rằng những lá thư mộc mạc năm ấy đã tiếp thêm rất nhiều động lực cho người lính nơi tuyến đầu.

Sau khi đọc thư xong, bác còn chia sẻ niềm vui với đồng đội trong đơn vị.

“Ai cũng hiểu cảm giác đó,” bác kể.

Giữa cuộc sống nhiều thiếu thốn nơi biên giới, những tin tức từ quê nhà luôn khiến người lính cảm thấy ấm lòng hơn.

“Như được gần gia đình hơn,” bác nói.

Sau này trở về xã Hoằng Thanh, bác vẫn còn giữ lại nhiều lá thư cũ như một kỷ vật quý giá của thời quân ngũ.

“Giờ nhìn lại vẫn thấy xúc động,” bác kể chậm rãi.

Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, những lá thư năm xưa vẫn luôn được bác cất giữ cẩn thận như một phần ký ức thiêng liêng của tuổi trẻ.

“Đó là điều rất đáng trân trọng,” bác nói.

Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như hòa cùng nhịp ký ức của một thời hoa lửa.

Cuối câu chuyện, bác Phạm Văn Hòa nhẹ nhàng nói:

“Dù ở nơi xa đến đâu, người lính vẫn luôn mong tin tức từ gia đình và quê hương.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn