Lá Thư Đến Sau Ngày Chiến Thắng
Một lá thư viết vội giữa chiến hào đã mất hơn ba năm mới đến được tay người nhận. Câu chuyện về lá thư ấy không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là minh chứng cho tình đồng đội, tình mẫu tử và những ước mơ bình dị của tuổi trẻ trong thời hoa lửa.
ng Trần Văn Phúc vẫn nhớ những ngày đầu năm 1972, khi đơn vị ông đóng quân ở vùng đồi phía tây Thừa Thiên. Công việc của những chiến sĩ thông tin là bảo đảm liên lạc giữa các đơn vị trong điều kiện bom đạn ác liệt. Có những đêm, cả tổ phải bò qua giao thông hào để nối lại đường dây bị pháo cắt đứt.
Trong đơn vị có chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Hiếu, quê ở Nam Định, mới hai mươi mốt tuổi. Hiếu là người hiền lành, rất thương mẹ. Mỗi khi nhận được thư nhà, anh thường đọc đi đọc lại nhiều lần rồi cất cẩn thận trong túi áo.
Một tối hiếm hoi yên tiếng súng, Hiếu ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, nắn nót viết thư về quê. Anh nói với ông Phúc:
– Mẹ tôi hay đau lưng. Tôi chỉ mong chiến tranh mau kết thúc để về phụng dưỡng mẹ.
Trong lá thư, Hiếu viết:
"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con nhiều quá. Hòa bình rồi, con sẽ về sửa lại mái nhà dột và trồng thêm cây bưởi trước sân như mẹ vẫn mong..."
Nhưng lá thư chưa kịp gửi đi thì đơn vị nhận lệnh hành quân khẩn cấp.
Mùa hè năm ấy, chiến sự diễn ra vô cùng ác liệt. Trong một lần làm nhiệm vụ bảo vệ đường dây thông tin, Nguyễn Văn Hiếu đã anh dũng hy sinh.
Khi thu dọn tư trang của đồng đội, ông Trần Văn Phúc tìm thấy lá thư vẫn còn nằm trong cuốn sổ nhỏ. Ông cẩn thận giữ lại với lời hứa sẽ thay bạn gửi về cho mẹ.
Chiến tranh kéo dài thêm nhiều năm. Mãi đến sau ngày đất nước thống nhất, ông Phúc mới có dịp trở lại Nam Định.
Người mẹ của Hiếu lúc ấy đã ngoài bảy mươi tuổi. Bà run run nhận lá thư đã ngả màu thời gian, lặng lẽ đọc từng dòng chữ của con trai rồi bật khóc.
Bà nghẹn ngào nói:
– Mẹ cứ ngỡ chẳng còn được thấy nét chữ của con nữa…
Ông Phúc kể lại những năm tháng chiến đấu và sự dũng cảm của Hiếu. Người mẹ già lau nước mắt rồi mỉm cười:
– Nó không trở về, nhưng mẹ biết nó đã sống một cuộc đời có ích.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua, ông Trần Văn Phúc vẫn giữ thói quen viết thư tay. Mỗi lần nhìn thấy những trang giấy trắng, ông lại nhớ về người đồng đội trẻ năm nào.
Ông xúc động nói:
“Chiến tranh đã lấy đi biết bao người bạn của tôi, nhưng không thể lấy đi những tình cảm chân thành mà họ gửi lại. Lá thư ấy đến muộn, nhưng tình mẹ con, tình đồng đội và khát vọng hòa bình trong đó thì chưa bao giờ muộn cả.”



