“Lá thư đọc chung”
Một buổi tối, đơn vị tôi nhận được thư từ hậu phương gửi lên. Nhưng không phải ai cũng có.
Một đồng chí nhận được thư của gia đình. Anh mở ra, đọc một lúc rồi im lặng.
Sau đó, anh nói:
“Thư nhà tôi, nhưng tôi đọc cho cả tổ nghe nhé.”
Anh đọc chậm rãi từng dòng: chuyện mùa lúa, chuyện em nhỏ đi học, lời dặn giữ gìn sức khỏe…
Không ai nói gì, nhưng ai cũng lặng đi. Những lời trong thư không chỉ dành cho một người, mà như dành cho tất cả.
Đêm ấy, ai cũng ngủ ngon hơn một chút.



