Lá thư đọc dở giữa chiến hào
Trong ba lô của người lính thời chiến, ngoài lương khô và quân tư trang, thứ quý nhất thường là thư nhà.
Ông Thọ kể có một người đồng đội quê miền Bắc, mỗi lần nhận thư đều đọc đi đọc lại nhiều lần. Anh cẩn thận gấp lại, đặt trong túi áo ngực.
Một buổi chiều hiếm hoi yên tiếng pháo, anh lấy thư ra đọc tiếp. Đọc đến đoạn mẹ hỏi: “Bao giờ con về?”, anh chỉ cười rồi gấp lại.
Ông còn nhớ người bạn quay sang nói nhỏ: “Hòa bình rồi phải về thật nhanh.”
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho người ta kịp thực hiện những dự định giản dị ấy.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại, ông vẫn bảo những lá thư ấy đã giúp người lính đi qua những ngày gian khó nhất.


