Lá thư đọc giữa ánh đèn dầu
Một buổi tối sau giờ làm nhiệm vụ, đơn vị nhận được thư nhà gửi tới. Thư không nhiều, cả tiểu đội chỉ vài người có thư, nhưng ai nhận được cũng đọc chung cho mọi người nghe.
Bà La Thị Tám nhớ nhất lá thư của một người bạn cùng đơn vị. Trong thư, mẹ cô chỉ kể chuyện mùa lúa mới, đàn gà vừa nở và dặn con gái giữ gìn sức khỏe.
Đọc đến đoạn cuối: “Mẹ vẫn để dành phần cơm ngon nhất chờ con về”, cô gái bỗng im lặng.
Không ai nói gì.
Một lúc sau, bà Tám nhẹ nhàng cầm lấy lá thư rồi bảo: “Hòa bình rồi mình cùng về.”
Câu nói ấy ngày ấy như một lời hẹn của cả thế hệ.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại, bà vẫn nói rằng những lá thư từ hậu phương chính là nguồn động viên lớn nhất với những người trẻ nơi tuyến lửa.


