Lá thư dừng lại giữa chừng
Lá thư chỉ viết đến nửa trang.
“Con vẫn khỏe… đơn vị…” — rồi dừng lại.
Không ai biết vì sao. Có thể là vì một trận bom. Có thể là vì một cuộc hành quân gấp.
Phần còn lại — để trống.
Nhưng chính khoảng trống ấy lại nói lên nhiều nhất.
Nó là điều chưa kịp nói.
Là lời chưa kịp gửi.
Là một cuộc đời chưa kịp hoàn thành.
Có những câu chuyện không cần kết thúc.
Bởi sự dang dở — đã là một kết thúc đau đớn nhất.



