Bài viết

LÁ THƯ ĐƯỢC ĐỌC CHUNG CẢ TIỂU ĐỘI

Điện Biên03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÁ THƯ ĐƯỢC ĐỌC CHUNG CẢ TIỂU ĐỘI

Ở chiến trường, thư từ là món quà quý giá nhất. Không phải tuần nào người lính cũng nhận được thư, có khi phải chờ cả tháng, thậm chí lâu hơn. Vì thế, mỗi lần người giao liên mang túi thư đến đơn vị, không khí cả khu rừng như rộn ràng hẳn lên.

Người có tên được gọi vội chạy đến nhận phong bì đã nhàu vì vượt qua biết bao chặng đường. Có lá thư phải đi từ đồng bằng ra miền núi, qua nhiều trạm giao liên mới đến được tay người nhận. Trên phong bì còn lấm bụi đỏ, góc giấy đã sờn vì mưa nắng, nhưng bên trong vẫn là những dòng chữ nắn nót của người thân nơi quê nhà.

Một chiến sĩ trẻ trong đơn vị hôm ấy nhận được thư của mẹ. Đó là lá thư đầu tiên sau gần hai tháng hành quân. Anh không mở ngay mà cẩn thận cất vào túi áo. Đến tối, khi cả tiểu đội đã ăn cơm xong và quây quần bên bếp Hoàng Cầm, anh mới nhẹ nhàng lấy thư ra.

Trong thư, người mẹ kể vụ lúa năm ấy được mùa, em gái đã vào lớp Một, cây bưởi trước sân đã ra quả. Cuối thư, bà dặn con giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ và đừng quá lo cho gia đình. Những lời dặn giản dị ấy khiến người lính lặng đi vài giây.

Đọc xong, anh gấp thư lại. Một đồng đội ngồi cạnh mỉm cười: "Đọc tiếp đi, cho anh em nghe với."

Thế là lá thư được đọc thêm một lần nữa, lần này không chỉ dành cho người nhận mà dành cho cả tiểu đội. Mọi người chăm chú lắng nghe từng dòng. Dường như ai cũng thấy trong đó hình bóng của chính gia đình mình. Có người nhớ mẹ. Có người nhớ người vợ mới cưới. Có người nhớ cánh đồng quê đang vào mùa gặt.

Khi lá thư kết thúc, cả nhóm im lặng khá lâu. Rồi một chiến sĩ cười nói: "Mẹ cậu cũng giống mẹ tớ, lúc nào cũng bảo ăn nhiều vào." Câu nói khiến mọi người bật cười. Tiếng cười vang lên giữa núi rừng làm vơi đi phần nào nỗi nhớ nhà.

Những ngày sau đó, mỗi khi nghỉ chân, người lính lại lấy lá thư ra đọc. Giấy đã bắt đầu mềm vì được mở ra nhiều lần. Anh thuộc gần hết nội dung, nhưng vẫn muốn nhìn lại nét chữ của mẹ. Mỗi dòng chữ như tiếp thêm sức mạnh để anh bước tiếp những chặng đường còn nhiều gian khổ.

Sau chiến tranh, nhiều cựu chiến binh kể rằng họ không còn giữ được quân phục hay ba lô, nhưng vẫn còn cất những lá thư cũ. Có lá thư giấy đã ngả vàng, mực tím nhạt dần theo năm tháng. Có lá thư còn in dấu vết của những lần gấp mở. Đó là những kỷ vật không thể thay thế.

Ngày nay, chỉ cần vài giây là một tin nhắn có thể đến bất cứ nơi đâu. Nhưng những lá thư viết tay của thời chiến vẫn mang một giá trị đặc biệt. Chúng không chỉ chuyển tải thông tin mà còn gửi gắm tình yêu thương, niềm hy vọng và sự động viên từ hậu phương đến tiền tuyến.

Lá thư được đọc chung cả tiểu đội không chỉ là thư của một người mẹ gửi cho con trai mình. Trong khoảnh khắc ấy, nó trở thành lá thư của tất cả những người mẹ Việt Nam gửi đến những người con đang cầm súng. Và có lẽ, chính những dòng chữ bình dị ấy đã góp phần giúp biết bao người lính vững vàng đi qua những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn