Lá thư gài dưới lớp nón cừu và niềm tin chiến thắng
Mỗi lần lật mở lại những kỷ vật chiến trường đã hoen màu thời gian, bác Nguyễn Văn Thơ lại nghẹn ngào nhớ về chuyến hành quân dài dặc xuyên qua những dốc đá gập gềnh, nơi mỗi bước chân là một thử thách về sức bền và bản lĩnh. Trong hành trang gầy guộc của người lính trẻ sinh năm 1962 quê Hoằng Hóa ngày ấy, ngoài chiếc balo tróc sơn và khẩu súng sạm khói bầy, còn có một lá thư tay gửi về gia đình ở thôn Trù Ninh được gấp gọn gàng, gài cẩn thận dưới lớp nón cừu. Bác nhớ như in những đêm dừng chân bên bếp lửa Hoàng Cầm, dưới ánh sáng mờ tỏ của ngọn đèn dầu chế từ vỏ đạn, bác và các đồng đội lại tranh thủ viết vài dòng gửi về quê nhà, nhắn nhủ cha mẹ yên tâm và hứa sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ. Giữa cái tàn khốc của chiến tranh, khi tiếng súng pháo rền vang không ngớt trên đỉnh điểm cao, lá thư ấy cùng tình yêu quê hương chính là tựa điểm tinh thần vững chắc nhất giúp người chiến binh kiên cường bám trụ, chiến đấu giữ vững từng mảng đất thiêng liêng. Xúc động trước những lời tâm sự mộc mạc mà chứa chan lý tưởng của bác Thơ, thế hệ trẻ chúng tôi cảm nhận sâu sắc sức mạnh kỳ diệu của lòng yêu nước. Trong mắt của những đoàn viên thanh niên thôn Trù Ninh hôm nay, ngọn lửa nhiệt huyết của người lính năm xưa vẫn đang rực cháy qua từng cử chỉ, lời nói của bác. Lời kể của bác giống như một nhịp cầu nối liền quá khứ hào hùng với hiện tại bình yên, giúp chúng tôi nhận thức rõ hơn về trách nhiệm của bản thân trong việc giữ gìn và phát huy những giá trị truyền thống tốt đẹp của quê hương Hoằng Hóa anh hùng.



