Lá thư gạt vội vết thương và khát vọng Đại thắng Mùa Xuân 1975
Đứng giữa khung cảnh bình yên của làng quê Trù Ninh thuộc xã Hoằng Hóa hôm nay, thật khó để hình dung được những gian khổ, hy sinh mà người cựu chiến binh Nguyễn Tá Hạy đã từng trải qua trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước khốc liệt. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Hoằng Hóa kiên cường, bác Nguyễn Tá Hạy mang theo hành trang vào chiến trường là tình yêu gia đình tha thiết và lời thề giữ vững bình yên cho Tổ quốc. Mùa xuân năm 1975, khi Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử bước vào giai đoạn then chốt, đơn vị của bác nhận lệnh hành quân thần tốc tiến về giải phóng Sài Gòn. Bác bồi hồi nhớ lại những ngày tháng 4 lịch sử ấy, từng đoàn xe tăng và quân binh chủng nòng nặc mùi khói đạn nối đuôi nhau vượt qua hàng ngàn cây số rợp bóng cờ hoa trong sự reo hò của nhân dân miền Nam giải phóng. Trong một trận giao tranh ác liệt tại cửa ngõ phía Đông, bác bị mảnh bom găm vào vai trái, máu chảy đầm đìa làm đỏ thẫm cả chiếc áo trấn thủ đã sờn vai, thế nhưng gạt đi cơn đau xé thịt, bác vẫn kiên cường giữ vững tay lái đưa chiến xa vượt qua hàng rào thép gai và ổ súng bốt gô của địch. Đêm đó, dưới ánh đèn dầu tù mờ trong lán dã chiến, bác tranh thủ gạt vội giọt mồ hôi trộn lẫn máu tươi để viết một lá thư ngắn gửi về cho gia đình ở thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa, nhắn nhủ cha mẹ hãy yên tâm vì đất nước sắp sửa hoàn toàn thống nhất và con trai sẽ sớm trở về. Ngồi lắng nghe từng câu chuyện chân thật, mộc mạc nhưng chứa đựng sức mạnh phi thường ấy, thế hệ đoàn thanh niên chúng tôi không khỏi xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của người chiến sĩ cách mạng. Bác Hạy đã trao cho tuổi trẻ chúng tôi một bài học vô giá về tinh thần vượt khó, sự kiên trung và lòng yêu nước nồng nàn không bao giờ dập tắt. Những câu chuyện thời hoa lửa từ miệng người cựu chiến binh già không chỉ là ký ức riêng của một cá nhân, mà còn là bản hùng ca bất tử của cả một thế hệ thanh niên Hoằng Hóa đã sẵn sàng xếp lại bút nghiên để lên đường cầm súng. Trở về từ cuộc chiến với tấm thân nhiều thương tích, bác lại tiếp tục miệt mài tham gia các hoạt động tại địa phương, trở thành tấm gương sáng cho con cháu noi theo, và là lực lượng thanh niên kế thừa, chúng tôi nhận thức rõ trách nhiệm nặng nề nhưng vô cùng vinh quang của mình trên con đường đổi mới và phát triển quê hương, nguyện lấy lời dặn dò chân thành của bác Nguyễn Tá Hạy làm động lực tinh thần vững chắc để viết tiếp những trang sử vàng vẻ vang của dân tộc.



