Cựu Thanh niên xung phong

Lá thư giấu trong ống tre

Một lá thư viết vội được giấu trong ống tre rỗng đã vượt qua rừng sâu, bom đạn và thời gian để đến tay người nhận. Câu chuyện của ông Nguyễn Thanh Hòa là ký ức xúc động về tình cảm gia đình, sự kiên trì của người lính giao liên và những giá trị thiêng liêng của thời hoa lửa.

Khánh Hòa17/06/2026Lê Bảo Hiếu Tâm (Chi đoàn thôn Phú Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ông Nguyễn Thanh Hòa làm nhiệm vụ giao liên trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của ông là chuyển công văn, thư từ và vật tư nhẹ giữa các đơn vị trong điều kiện chiến tranh ác liệt, đường rừng hiểm trở và nguy cơ bom đạn luôn rình rập.

Trong một chuyến công tác, ông nhận được một lá thư đặc biệt của chiến sĩ trẻ Trần Văn Phúc, quê ở Hà Nam. Phúc viết thư cho mẹ, nhưng không thể gửi theo đường thông thường vì khu vực bị đánh phá liên tục.

Nội dung thư rất ngắn:

“Mẹ kính yêu, con vẫn khỏe. Con đang làm nhiệm vụ ở Trường Sơn. Mẹ đừng lo. Con sẽ cố gắng trở về.”

Phúc nhờ ông Hòa tìm cách chuyển giúp, nhưng không có phong bì hay vật dụng bảo quản. Giữa rừng, ông Hòa nghĩ ra cách dùng một đoạn ống tre khô, làm sạch bên trong rồi cuộn lá thư lại, bỏ vào trong và bịt kín hai đầu bằng lá rừng.

Ông cẩn thận buộc ống tre vào ba lô, vượt qua hàng chục cây số đường rừng, qua nhiều trọng điểm đánh phá để đưa thư về hậu phương.

Ông Hòa nhớ lại:

“Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản: phải đưa được lá thư này về cho mẹ của cậu ấy. Dù bom đạn thế nào cũng không được để mất.”

Sau nhiều ngày hành quân, lá thư cuối cùng cũng được chuyển đến đúng địa chỉ. Người mẹ ở quê khi nhận được ống tre nhỏ đã bật khóc. Bà không ngờ rằng trong chiến tranh khốc liệt, lời nhắn của con trai lại được giữ gìn cẩn thận đến vậy.

Nhiều tháng sau, Trần Văn Phúc hy sinh trong một trận đánh ác liệt. Lá thư cuối cùng ấy trở thành kỷ vật duy nhất mà gia đình còn giữ được từ anh.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Nguyễn Văn Hòa có dịp về thăm gia đình Phúc. Người mẹ già đã run run nắm tay ông, chỉ vào ống tre cũ vẫn được đặt trang trọng trên bàn thờ:

– Nhờ chú mà tôi còn giữ được lời của con tôi đến tận bây giờ.

Ông Hòa lặng người, không nói nên lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá thư giấu trong ống tre | Câu chuyện thời hoa lửa