Bài viết

Lá thư giữa chiến hào

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một đơn vị bộ đội nơi tuyến lửa Trường Sơn có chiến sĩ trẻ tên Thành. Anh mới tròn hai mươi tuổi, quê ở một làng nhỏ ven sông Hồng. Mỗi lần hành quân qua bom đạn, thứ quý giá nhất Thành luôn giữ trong ngực áo là lá thư mẹ gửi. Một đêm mưa rừng xối xả, đơn vị nhận lệnh vượt trọng điểm bom để chuyển hàng vào chiến trường miền Nam. Máy bay địch quần thảo dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt. Trong lúc cả tiểu đội lao xuống hầm tránh bom, Thành phát hiện một đồng độ

Lào Cai20/05/2026Đoàn Xã Bảo Hà (Đoàn Xã Bảo Hà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một đơn vị bộ đội nơi tuyến lửa Trường Sơn có chiến sĩ trẻ tên Thành. Anh mới tròn hai mươi tuổi, quê ở một làng nhỏ ven sông Hồng. Mỗi lần hành quân qua bom đạn, thứ quý giá nhất Thành luôn giữ trong ngực áo là lá thư mẹ gửi.

Một đêm mưa rừng xối xả, đơn vị nhận lệnh vượt trọng điểm bom để chuyển hàng vào chiến trường miền Nam. Máy bay địch quần thảo dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt. Trong lúc cả tiểu đội lao xuống hầm tránh bom, Thành phát hiện một đồng đội bị thương nằm giữa đường.

Không chút do dự, anh lao ra kéo đồng đội vào nơi an toàn. Vừa lúc ấy, một loạt bom nổ chát chúa phía sau lưng. Thành bị thương nặng nhưng vẫn ôm chặt người đồng đội.

Trước khi được đưa đi cấp cứu, anh lấy lá thư đã nhàu trong túi áo đưa cho người bạn thân và nói:

– Nếu mình không trở về, hãy gửi lại cho mẹ. Nói với mẹ rằng con trai mẹ đã sống xứng đáng.

May mắn, Thành qua khỏi. Sau chiến tranh, trở về quê hương, điều đầu tiên anh làm là chạy về ôm lấy mẹ già. Lá thư năm nào vẫn còn nguyên vẹn, như minh chứng cho tình mẫu tử và lòng dũng cảm của người lính thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn