Lá thư giữa mùa mưa thao trường
Câu chuyện kể về một kỷ niệm đặc biệt của ông Lê Khắc Cứ trong thời gian quân ngũ – đêm mưa thao trường đầy gian khó nhưng chan chứa tình đồng đội. Qua những sẻ chia giản dị giữa những người lính trẻ, câu chuyện làm nổi bật tinh thần đoàn kết, nghĩa tình và những ký ức đẹp không thể nào quên của một thời tuổi trẻ trong quân đội.
Ông Lê Khắc Cứ sinh năm 1965 tại Hải Phòng. Năm 1984, khi vừa tròn tuổi thanh niên, ông lên đường nhập ngũ với tâm thế của một người trẻ mong muốn được rèn luyện và cống hiến cho Tổ quốc. Ba năm trong quân đội không quá dài, nhưng với ông, đó là quãng thời gian không thể nào quên.
Kỷ niệm khiến ông nhớ nhất là vào một đêm mưa lớn trong thời gian huấn luyện dã ngoại. Hôm ấy, đơn vị phải hành quân và dựng lán tạm giữa khu đồi đất lầy lội. Sau một ngày dài luyện tập vất vả, quần áo ai cũng ướt sũng, bữa cơm tối chỉ vội vàng với vài món đơn giản. Trong lúc nghỉ ngơi, một đồng đội cùng quê nhận được thư nhà báo tin mẹ đang ốm nặng. Người lính trẻ ấy lặng đi, ngồi im bên ánh đèn pin leo lét giữa tiếng mưa rơi.
Không biết nói gì để động viên bạn, ông Lê Khắc Cứ lặng lẽ chia cho đồng đội phần lương khô cuối cùng còn lại rồi ngồi thức cùng bạn suốt đêm. Giữa thao trường đầy gian khó, tình đồng chí khi ấy không cần những lời lớn lao, chỉ là sự sẻ chia âm thầm nhưng đủ để tiếp thêm nghị lực cho nhau vượt qua khó khăn.
Sau này, khi hoàn thành nghĩa vụ năm 1987 trở về thôn Đo Ngoài, xã Bảo Thắng, ông vẫn luôn nhớ về đêm mưa năm ấy như một ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ. Với ông, quân ngũ không chỉ dạy con người ta tính kỷ luật và ý chí vượt khó, mà còn dạy cách sống nghĩa tình, biết yêu thương và san sẻ với những người bên cạnh mình.
Đến nay, dù thời gian đã qua nhiều năm, mỗi lần nhắc lại chuyện cũ, ông vẫn xúc động khi nhớ về những tháng ngày gian khó nhưng đầy tình đồng đội – những ký ức đã trở thành một phần không thể quên trong cuộc đời người lính trẻ năm nào.



