LÁ THƯ GIỮA RỪNG SÂU
Giữa khu rừng Trường Sơn ẩm ướt, ông Khải nhận được một lá thư đã nhàu nhẹ vì hành trình vận chuyển dài ngày. Chữ viết của mẹ ông không còn ngay ngắn, nhưng từng dòng đều chứa đựng sự lo lắng và yêu thương vô bờ.
Bà kể về mùa lúa mới, về con đường làng vẫn chờ ông trở về, về những buổi chiều bà vẫn ngóng ra đầu ngõ. Đọc đến đâu, lòng ông như thắt lại đến đó. Nỗi nhớ nhà dâng lên nhưng cũng chính là động lực để ông tiếp tục đứng vững giữa chiến trường.
Ông gấp lá thư lại thật cẩn thận, cất vào túi áo ngực. Từ đó, mỗi lần đối diện với hiểm nguy, ông lại nghĩ đến những dòng chữ ấy như một lời nhắc nhở: phía sau ông là cả một hậu phương đang chờ đợi.



